“Gia gia, người đang nói cái gì, con. . .” Ta hướng phía trước bước một bước, lại bị Cừ Cử đưa tay lôi về. Chàng hướng gia gia nhìn một hồi, sau đó kéo ta mạnh mẽ quỳ xuống.
“Ta hiểu được, hôm này ngay trước mặt lão nhân gia và thiên địa, tôn nữ và tôn nữ tế* xin cúi đầu trước lão nhân gia, người, an lành”
(Tôn nữ: cháu gái, tôn nữ tế: cháu rể gái)
Ta và Mạc Quý cả kinh, hắn nhanh chóng đứng dậy một cước đá vào đầu gia gia ta, mà ta chỉ có thể quỳ rạp trên mặt đất trơ mắt nhìn ông mỉm cười, một búng máu phu ra giữa trời tuyết trắng.
Ngày mùng một tháng hai, Mặc Quý ngăn cản không được, gia gia tự sát trước mặt ta.
Edit: Rika
Đây là lần thứ mấy? Lần thứ mấy ta nếm thử cảm giác lồng ngực trống rỗng? Ta ngã ngồi dưới nền tuyết lạnh ngắt, mắt thấy Cừ Cử cung Mạc Quý đang đánh nhau, nhưng ngực ta không có chút cảm giác nào.
Ta mệt mỏi. . . Linh hồn của ta giống như từng chút từng chút một tiêu tán đi.
Thi thể gia gia chỉ cách ta có mười bước chân, nhưng cả người ta không có nửa phần khí lực để đi lên mang ngươi về. Người cứ như vậy nửa mặt vùi vào trong tuyết, nửa mặt còn lại trưng nụ cười dịu dàng nhìn ta.
Mạc Quý quả thật nóng nảy, cả người tản mát ra một trận hồng quang như máu, con mắt từ tử trở nên đỏ sẫm. Trong tay của hắn nắm một quang cầu như ngọc, người cửa lướt tới, Cừ Cử tránh không kịp, chỉ có thể khó khăn bày ra một trện kết giới, đem ba người chúng ta vây trong đó.
Chẳng bao lâu, tuyết chung quanh cuồn cuộn nổi lên thành một vòng tròn. Trong nháy mắt liền đem hai người vây trong đó. Chung quanh lúc sáng lúc tối, cho nên khó phân biệt ai là ai.
Chung Ngô tộc mặt dù là tiên tộc, được thần quan tâm, nhưng chúng ta chung quy cũng chưa bao giờ thấy thần, Lam Vũ và Minh thúc mở to hai mắt nhìn hồi lâu mới tỉnh lại.
Minh thúc ngồi xuống đỡ ta từ dưới đất lên, chòm râu run rẩy hồi lâu, nói không nên lời. Trong mắt Lam Vũ hiện ra một tia e ngại, nhỏ giọng hỏi: “Tộc trưởng, hiện tại chúng ta làm sao bây giờ?”
Ta nhìn tuyết đọng khắp nơi, rồi nhìn gia gia dần dần đang bị tuyết vùi lấp, thở hắt ra một hơi, cả người rốt cục khôi phục lại tri giác.
“Không tiếc bất cứ giá nào, mang lão tộc trưởng về nhà!”
Theo lệnh ta ban ra, từ trong vòng tuyết truyền đến một trận cười to, âm trầm mà tà mị, chính là âm thanh của Mạc Quý. Lẽ nào, Cừ Cử đã xảy ra chuyện?
Lòng vừa nghĩ tới, bên kia một bóng người bị tuyết cuốn bay ra, nặng nề ngã vào một bên, âm thanh vang dội. Tuyết quanh người chậm rãi tiêu tán, Mạc Quý chắp tay đón gió mà đứng, trên người hồng quang phát ra càng đậm.
Hắn liếc người đang đờ đẫn là ta, từng bước một đi tới, ta nhìn thấy ở tay phải của hắn, một đoàn ánh sáng từ từ hình thành.
“Ngươi làm hại ta mấy trăm năm cô đơn một mình, ta ngày hôm nay cũng muốn cho ngươi nếm trải khổ sở như thế! Ha ha ha ha, đưa Hồi Mộng cho ta, bằng không, ta giết nàng!”
Cần cổ căng thẳng, trong nháy mắt Mạc Quý đã xuyên qua kết giới của Cừ Cử, đưa tay nắm lấy cổ ta.
Lạnh quá, tay hắn lạnh như ở Hoàng Tuyền Quỷ giới, có khi còn lạnh hơn.
Trong đống tuyết có thân ảnh một người đang giãy dụa, Cừ Cử loạng choạng đứng dậy, một búng máu phun ra, nhuộm đỏ một mảng lớn trươc vạt áo. Chàng nhìn chằm chằm cánh tay Mạc Quý nơi cổ họng ta, đôi mắt có chút phiếm hồng.
“Hại người của ngươi là ta, không liên quan tới nàng, có oán hận gì thì cứ nhằm tới ta, buông nàng ra”
Mạc Quý đột nhiên mím môi cười, khí lực trên mười ngón tay tăng lên, tất cả máu của ta như tắc nghẽn, ánh mắt mơ hồ.
“Cùng nàng không liên quan? Cừ Cử, Mạc Quý ta mới là người vi phạm thiên quy. Cùng Minh Lam không có quan hệ gì. Các ngươi làm cho nàng chết thảm, ta phải nói lí lẽ cùng ai? Các ngươi. . . đám thượng thần ở Cửu Trọng Thiên, cả đám người ra vẻ đạo mạo, liệu có mấy người có thể cảm nhận được khó khăn của ta? Ha ha, hoàn toàn không biết xấu hổ mà bịa đặt lời đồn nói ta thành ma. Hôm nay xem ra, vô luận là nhân gian hay tiên giới, liệu còn có gì đáng giá để ta lưu luyến, ta thành ma có gì mà không được! Ha ha ha ha!”
Trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một đạo thiên lôi, đánh thẳng vào lá cờ đang tung bay trên tòa thành Lôi Khả, Mạc Quý sửng sốt, lực đạo trên tay không khỏi buông lỏng vài phần, ta rốt cục mới hít được một ngụm khí trong lành.
“Thiên Lôi. . .” Hắn lẩm bẩm nói, do dự một chút , rồi lại cao giọng nở nụ cười: “Thiên Lôi, ta mắng chửi thiên địa cư nhiên có thể rước lấy Thiên Lôi, ha ha ha, khi bọn họ vây đến bắt người, những thần tiên kia làm cho một nữ tử nhu nhược chết thảm, ngươi ở nơi nào! Ta mắng ông trời! Ta chửi Thiên Đế là người không biết phân biệt tốt xấu! Ta chửi lão thiên thật không công bằng. Ha haha!”
Vài đạo thiên lôi bổ xuống chu vi quanh người ta, âm thanh ùng ùng vang lên bên tai không dứt, chấn động lòng người, tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng. Đúng lúc này, Mạc Quý lại đột nhiên quay đầu nhìn ta.
“Lam của ta khi còn sống cũng ngây thơ đáng yêu như ngươi vậy, ta nghĩ nàng cũng thích ngươi, không bằng hai chúng ta cùng chết dưới thiên lôi, có thể nàng sẽ tha thứ. Ngươi nói sao?”
Ta cố gắng mở to đôi mắt