Pair of Vintage Old School Fru
Hoa Đào Rực Rỡ

Hoa Đào Rực Rỡ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210240

Bình chọn: 9.5.00/10/1024 lượt.

ả đời.”

“Ông xã em là tốt nhất, em sẽ thương anh nha.” Vân Cẩn chụt một cái thưởng cho chồng, khiến Đinh Kiêu vui vẻ bật cười.

“Em cũng thấy đấy mẹ anh rất tốt mà, hai chúng ta cãi nhau mẹ còn giúp em nói tốt với anh, muốn chúng ta nhanh chóng làm lành, không nên vì một vài chuyện nhỏ như vậy mà giận dỗi nhau.” Đinh Kiêu đem toàn bộ những lời mẹ nói với mình nói lại cho Vân Cẩn nghe.

Vân Cẩn nghe thấy rất cảm động, đừng thấy thường ngày mẹ chồng ỷ mình thanh cao, ra vẻ cán bộ, đối với mình hay bắt bẻ, nhưng thật ra nội tâm cũng rất tốt, chỉ vì thương con trai, sợ mình đoạt mất con mới có thể ghen tỵ, suy bụng ta ra bụng người, tương lai nếu có người phụ nữ nào cướp đi con trai bảo bối của cô, mình còn chưa chắc có độ lượng được như mẹ chồng hay không,

“Về sau em sẽ có hiếu với mẹ nhiều hơn, không chọc giận mẹ nữa.” Vân Cẩn hứa chắc chắn với chồng.

Đinh Kiêu hài lòng cười, đối với chiến thuật đạt được thành công như vậy thì rất vui mừng.

Qur nhiên giải quyết phụ nữ cần phải có bản lĩnh thực sự, đối với mẹ thì chỉ cần mình không thiên vị ai cả, bà cũng không thể oán trách được gì, còn vợ thì chỉ cần bắt đúng lỗi sai của cô cô ấy cũng không thể phản lại được.

Đây là một đêm khó quên ttrong nửa năm kết hôn của Vân Cẩn, những hình ảnh khiến ngươi khác đỏ mặt tim đập nhanh không ngừng xuất hiện trong đầu cô, rồi lại không nhịn được mà nhớ lại lần nữa.

Sáng sớm ngày thứ hai, Lý Phượng Hà phát hiện tâm trạng Vân Cẩn rất vui vẻ. Lúc ăn điểm tâm nhìn con trai đưa con dâu ra cửa bà đã phát hiện ra.

Vân Cẩn dưới nắng sớm nhìn rất xinh đẹp, tỏa ra một loại ánh sáng lung linh, tinh thần xung mãn cho thấy buổi tối hôm qua đã ngủ rất tốt, không chỉ là ngủ được mà còn giống như có cái gì đó.

Là cái gì chứ? Lý Phượng Hà dù sao cũng đã già, là người từng trải, huống chi bà còn chưa có già đến mức không nhận ra vẻ mặt ửng hồng của con dâu, mặc dù trước khi ra ngoài con trai mình chỉ tùy ý hôn một cái trên trán nó, nhưng bà cũng biết nụ hôn này còn có ý nghĩa sâu xa hơn.

Đinh Kiêu làm như không có chuyện gì xảy ra trở lại phòng ăn, Lý Phượng Hà thấy trên người anh tỏa ra một mùi thơm y hệt mùi hoa lan cũng biết được nguồn gốc mùi thơm đó là từ đâu, đây là nhãn nước hoa quốc tế giá cả rất đắt,chính mùi thơm này đã thu phục được con trai bà triệt triệt để để.

Rất nhiều năm trước kia khi bà vừa mới kết hôn, ba nó có bạn bè đi Pháp về đã tặng cho một lọ, mùi thơm nhàn nhạt, nhưng lại lắng đọng, ông ấy rất thích mùi đó, đứa con đầu tiên của họ cũng là thai nghén nhờ mùi thơm đó, nhưng đáng tiếc chính là nó còn chưa kịp đầu thai xuống nhân gia đã bị phá bỏ, khi đó ông ấy vẫn còn là bộ đội dã chiến, mà bà cũng đang theo đuổi sự nghiệp thật sự là không thích hợp sinh đứa bé.

Lần đó sinh non, khiến sức khỏe bà giảm sút nghiêm trọng, đến mấy năm sau mới không dễ dàng gì mang bầu được Đinh Kiêu, nuông chiều, tân tân khổ khổ mà dạy bảo, hai mươi năm sau mới trưởng thành được như vậy, mình lại già mất rồi.

Lý Phượng Hà có chút thương cảm, trở lại phòng mình, nhịn nửa ngày cũng không chịu được gọi điện cho bạn già, chưa nói được câu gì đã khóc ô ô, khiến cho Đinh Chí Tường quýnh hết cả lên.

“Bà nó, bà làm sao thế, đang tốt như vậy sao lại khóc?” Đinh Chí Tường đối với cảm xúc biến hóa của vợ mình không thể hiểu được. Lý Phượng Hà không nhịn được nức nở nghẹn ngào quở trách : “Lão già chết tiệt, ông làm cái gì mà mấy tuần lễ rồi cũng không về nhà.”

Đinh Chí Tường mới hiểu được tâm tư của vợ, cười cười: “Mấy hôm nay vội quá, nhiều việc cần phải kiểm duyệt , còn phải bố trí nhiệm vụ nửa năm sau, hội nghị cũng liên tiếp, đừng khóc tối nay tôi sẽ về.”

Nếu bạn già đã nói như vậy, Lý Phượng Hà thấy mình cũng không thể nháo gì được nữa, một người lớn tuổi như vậy mà còn khóc nháo thì đúng là làm trò cười cho người khác, mà bà cũng đã nghĩ thông suốt, người ta là cô dâu mới giận dỗi thì liên quan gì đến bà, lo làm gì chuyện người ta, lo nhiều lại chóng già.

Cũng đã 54 tuổi rồi, cũng nên sống tốt vì mình, vì vậy bà quyết định dời đến chỗ bạn già ở vài ngày, nói cho cùng, có thể đi cùng mình đến hết cuộc đời thì không thể trông cậy được gì vào con trai rồi, bạn già mới là quan trọng nhất.

Có ý định như vậy, Lý Phượng Hà rất nhanh lau nước mắt, tìm nhân viên cần vụ bố trí nhiệm vụ, buổi tối thủ trưởng về nhà ăn cơm phải để cho nhân viên cần vụ đi chợ mua một ít rau xanh tươi mới, bà muốn đích thân xuống bếp, nấu cho bạn già một bữa cơm thật ngon.

Vậy mà khi Vân Cẩn đang vui vẻ hoan hô thắng lợi của mình lại bị mẹ chồng Lý Phượng Hà cảnh tỉnh. Nguyên nhân rất đơn giản, đó chính là Lý Phượng Hà phát hiện ra bí mật đằng sau thịt hươu đó, tìm thấy nửa túi sừng hươu Vân Cẩn để quên trong ngăn kéo bếp, trước mặt con trai nhét vào bọn họ.

“Vân Cẩn, mẹ không ngờ con lại làm ra chuyện như vậy, con biết cái này là cái gì không, Đinh Kiêu thể chất như thế nào, có thích hợp hay không, vậy mà con dám lấy sừng hươu cho nó uống, nhỡ đâu uống vào ảnh hưởng đến sức khỏe thì sao, nóng quá bị chảy máu cam thì phải làm thế nào? Làm sao con có thể khô