Duck hunt
Hoa Đào Rực Rỡ

Hoa Đào Rực Rỡ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326730

Bình chọn: 7.5.00/10/673 lượt.

a Mạc Sơ Nguyên vào khách sạn đó đã bị Vân Cẩn bắt gặp, dù anh thông minh cỡ nào cũng không phải thần cơ diệu toán ( thần thánh) không thể nghĩ ra được mọi chuyện lại trùng hợp như vậy.

Đinh Kiêu đem mọi chuyện Mạc Sơ Nguyên bị đe dọa kể lại cho Vân Cẩn nghe. Vân Cẩn cũng không bày tỏ thái độ gì, đợi anh nói xong hết, mới nói: “Nói xong rồi?”

“Thế nào? Anh giải thích như vậy còn chưa đủ rõ ràng?” Đinh Kiêu cũng không nghĩ rằng sau khi Vân Cẩn nghe anh giải thích xong lại tỏ thái độ như thế này.

Vân Cẩn chỉ vào cửa: “Bây giờ anh có thể đi rồi, đối với lời giải thích của anh, em không có bất cứ lời nào muốn nói, những lời muốn nói em cũng đã nói rồi.”

“Em!” Đinh Kiêu bị chọc giận, nhưng trong đầu chợt léo lên một ý tưởng, vợ anh đây chính là ghen nha, cảm thấy anh đối xử với những người phụ nữ khác quá tốt nên mới ghen, mặc kệ anh đối với Mạc Sơ Nguyên có phải hay không xuất phát từ lòng tốt bụng, nhưng anh lại đi giúp bạn gái trước như vậy, đây chính là sự thật, cô hoàn toàn có thể lý giải là do anh đối với bạn gái trước chưa dứt tình.

“Anh không muốn làm em tức giận nến nói tìm chú và dì nhỏ đến giúp cô ấy, mới tìm Đinh Ký xử lý vụ án này, cô ấy ở khách sạn nhiều ngày như vậy anh cũng không đến thăm cô ấy, chỉ liên lạc bằng điện thoại thôi, cũng không thể để cô ấy bị giết người diệt khẩu được, anh làm sao có thể làm ngơ được?” Đinh Kiêu đè nén tức giận, không muốn nói quá to làm ảnh hưởng đến những phòng khác.

Vân Cẩn lạnh lùng nhìn anh một cái, xoay mặt ra chỗ khác, tự nói với bản thân mình, không thể mềm lòng với anh nữa, nếu không cứ hai ba ngày lại xảy ra chuyện như vậy, rồi lại trăm ngàn lý do, mình mềm lòng một lần thì sẽ có lần nữa, tiếp tục như vậy bao giờ mới là lần cuối?

Thấy vẻ mặt chán ghét của cô, Đinh Kiêu cũng không có cách nào khác, vì không muốn cãi nhau khiến mọi người đều biết cũng chỉ có thể dời đi trước. “Anh không ly hôn, Mạnh Vân Cẩn, anh sẽ không ly hôn đâu.” Lúc Đinh Kiêu dời đi còn ném lại một câu như thế.

Diêu Phức Vân ở phòng bên cạnh nghe được tiếng đóng cửa nặng nề, đoán rằng hai người ở đó đã nói chuyện xong rồi, vội vàng chạy đến xem, lại thấy Đinh Kiêu đang dời đi, mà Vân Cẩn lại đang ngồi ở đó không nói gì.

“Nếu không phải chuyện gì lớn chứ tại sao mãi vấn không thể ly hôn được? Chị thấy anh ta dáng vẻ cũng không tệ, nói chuyện cũng rất lễ phép, không giống như người xấu.” Ấn tượng của Diêu Phức Vấn đối với Đinh Kiêu cũng không tệ, cảm thấy người thanh niên này tuy xuất thân gia đình khá giả nhưng cũng không ra vẻ gì, nói chuyện cũng không tỏ vẻ ngạo mạn.

“Người xấu thì có thể đem hai chữ người xấu viết ở trên mặt hay sao, làm gì có người nào nhìn giống người xấu chứ, anh ấy nhìn dánh dấp không tệ, anh ấy mới…Anh ấy đồng tính, anh ấy thích đàn ông, chị hiểu không?” Vân Cẩn không suy nghĩ mà nói.

“A, không thể trách được, chị đã nói rồi mà, anh ấy dáng dấp tốt như vậy, nhưng tại sao em mãi vấn không thể ly hôn được, cha mẹ anh ta không chấp nhận được chuyện anh ta đồng tính luyến ái cho nên mới bảo anh ta cưới em để che giấu, đúng không?” Diêu Phức Vân bừng tỉnh nói.

Vân Cẩn nhìn thấy vẻ mặt khoa trương của chị ấy, tuy đúng là dở khóc dở cười, nhưng trong lòng cũng thấy thoải mái, thở ra một hơi, không cần phải giải thích nhiều nữa.

“Đúng là vậy.” Vân Cẩn nói thêm một câu.

Nào biết, Diêu Phức Vân nhếch miệng, tức giận nói: “Chị là đồ ngốc mới tin em, anh ta thật sự là đồng tính luyến ái thì em có thể sinh con trai cho anh ta sao, sứ mạng của em đã kết thúc, anh ta cần gì phải sống chết theo đuổi mong em quay về làm gì, anh ta cũng không phải là không cưới được vợ, muốn cưới mười bình hoa về cũng không phải là không được.”

Vân Cẩn thấy dáng vẻ căm phẫn của chị ấy, cười mỉa: “Chị còn hiểu rõ hơn cả em.”

“Không phải là chị hiểu rõ hơn em, mà là chị ăn cơm còn nhiều hơn em mười mấy năm, nhìn nhiều mười mấy năm thì cũng có cách nghĩ khác, không phải chuyện gì bất đắc dĩ chị khuyên em tuyệt đối không nên ly hôn, nhất là đã có con rồi, nhưng rồi sẽ như nào, cho dù ly hôn rồi, nhưng nhìn người chồng trước đó của em cũng không phải là không làm nên chuyện gì, làm sao em có thể sống yên được.” Diêu Phức Vân mặc dù thấy Đinh Kiêu cũng không tệ, nhưng cũng cảm giác được tên tiểu tử đó mà tức giận lên thì cũng không phải là chuyện nhỏ.

“Chính là vậy đó.” Vân Cẩn thừa lúc Diêu Phức Vân không chú ý, đem tờ giấy thông báo của luật sư Đinh Kiêu ném ở trên bàn vội vàng thu vào.

Sau khi bà ngoại xuất viện thì người nhà họ Mạnh đón về, Vân Cẩn cũng thường mang con về đó thăm, Đinh Kiêu cũng muốn đi nhưng lại bị cô từ chối.

Đang lúc Vân Cẩn hạ quyết tâm muốn ly dị với Đinh Kiêu thì em trai của cô Mạnh Tiểu Bạch lại xảy ra chuyện.

Buổi tối, khi Vân Cẩn vừa đón con trai ở nhà trẻ về, đang lái xe trên đường thì nhận được điện thoại của mẹ Bạch Ngọc Tiên.

Trong điện thoại giọng nói của Bạch Ngọc Tiên rất lo lắng nói với cô, Mạnh Tiểu Bạch lúc chiều đã bị cảnh sát gọi đi rồi, chuyện cụ thể thế nào cũng không rõ nhưng cảnh sát cũng chưa thả cho về nhà, cũng không cho người nhà vào