pacman, rainbows, and roller s
Hoa Đào Rực Rỡ

Hoa Đào Rực Rỡ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326624

Bình chọn: 8.00/10/662 lượt.

chạy lại nhìn ba nói. «Mẹ con là Ultraman nha. " Đinh Kiêu dụ dỗ con trai.

Lúc ăn cơm, Tung Tung quàng khăn ăn lên cổ rồi cầm bát và thìa của nó ngồi chờ ăn cơm, Đinh Kiêu thấy thế, cười nói : " Con trai, lám sao con lại đáng yêu như vậy hả. "

Tung Tung nhìn ba, cười nói : " Ba, một bên mắt của ba đen như vậy, ba là đại hiệp gấu mèo. " Đinh Kiêu che nửa bên mặt, cố ý nói : " Ba bị thương mắt sưng lên đau quá. "

" Ba, con thổi giúp ba nha, thổi một chút là hết đau thôi. " Tung Tung lại gần nghiêm túc thổi nhè nhẹ lên mặt ba. Đinh Kiêu cảm động, ôm lấy con hôn mấy cái.

" Nếu về sau ba vẫn xấu như vậy, còn còn muốn ba không ? " Đinh Kiêu cười hỏi. Tunng Tung gật đầu một cái : " Muốn ba. "

Mượn vết thương làm nũng, Đinh Kiêu đòi Vân Cẩn phải làm thức ăn ngon cho anh, liên tiếp ở nhà Vân Cẩn ba ngày không chịu đi.

Trong ba ngày này người vui nhất chính là Tung Tung, mẹ không đưa nó đi nhà trẻ, ba cũng ở nhà cả ngày với nó, Vân Cẩn thấy hai cha con vui vẻ, chân mày cũng giãn ra nhiều hơn.

Vì giúp Đinh Kiêu giảm vết máu ứ đọng, mỗi ngày Vân Cẩn đều luộc trứng gà cho anh chườm mặt, không đến mấy ngày mà vết thương đã đỡ hơn nhiều.

Sáng sớm hôm nay Vân Cẩn vừa đến đơn vị đã nhận được điện thoại của chính ủy Hạ Văn Mục, bảo cô đến văn phòng ông.

Vân Cẩn đến, vừa ngồi xuống không bao lâu, Hạ Văn Mục đã đưa cho cô một tập tài liệu Đảng, Vân Cẩn nhìn qua một lần, thì ra là kịch bản để trình diễn trong quân đội đưa đến cho các đơn vị hoạt động văn nghệ nòng cốt tham gia biên soạn.

Hạ Văn Mục dụi điếu thuốc trong tay, nói ý kiến của mình cho Vân Cẩn : " Ý của lãnh đạo là cho cháu làm tổ trưởng tổ biên kịch, thứ nhất là do trước đây cháu đã từng có kinh ngiệm trong việc biên soạn kịch bản, thứ hai là muốn cho cháu có thể nhân cơ hội này để rèn luyện nâng cao ngòi bút, trong lĩnh vực này chúng ta vẫn còn thiếu nhân tài. "

Đối với sự tin tưởng của lãnh đạo, Vân Cẩn rất cảm kích, từ khi cô dời khỏi đơn vị trước hai năm nay lại phải chăm sóc con nhỏ, đã rất lâu không có thời gian không làm việc nầy, chỉ ở đơn vị làm việc không cần nghĩ đến lý tưởng, thật ra trước kia cô cũng đã từng có rất nhiều mơ ước, nếu không phải vì con thì cô cũng không muốn phải tiếp tục như vậy nữa.

Bây giờ cơ hội đã đến, cô đã có cơ hội để bộc lộ tài năng rồi.

Trở về phòng làm việc, Vân Cẩn vui mừng gọi điện khoe với Đinh Kiêu, Đinh Kiêu cũng rất vui : " Không bằng tối nay tan làm chúng ta về nhà đi ăn cơm đi, lát nữa cùng đi đón con trai nha. "

Trong nhà trẻ, Tunng Tung thấy ba mẹ đến rất ngạc nhiên, trước đây ba mẹ ba mẹ không bao giờ cùng nhau đi đón nó cả, nên rất vui mừng chạy đến chỗ bọn họ.

" Mẹ, chúng ta đi đâu ? " Tung Tung kéo kéo vạt áo mẹ hỏi. Vân Cẩn nói : " Chúng ta cùng đến chỗ ba nhé. " " Vâng " Tunng Tung ngoan ngoãn đồng ý.

Tại nhà họ Đinh, thấy Vân Cẩn và Tung Tung theo sau Đinh Kiêu đi vào nhà, Lý Phượng Hà ngạc nhiên mở to hai mắt, không rõ đây là chuyện gì xảy ra.

Đinh Kiêu chủ động giải thích với mẹ mình : " Mẹ, mẹ thường nhắc đến Tung Tung mà, nên con mang Tung Tung và Vân Cẩn đến đây ăn cơm với mẹ. "

" Các con… " Lý Phượng Hà nghi hoặc nhìn con trai, lại nhìn Vân Cẩn một chút, nhìn đến mức hai mắt cũng hiện lên ý cười, đoán được chuyện gì nên cũng không hỏi nhiều, chỉ bảo bảo mẫu đi nấu cơm tối.

" Tung Tung, cùng bà nội đi xem phim hoạt hình đi. " Lý Phượng Hà dắt Tung Tung đi xem tivi để cho Đinh Kiêu và Vân Cẩn có thời gian nói chuyện với nhau.

Hai người bọn họ trở về phòng ngủ, Vân Cẩn đánh giá xung quanh, kể từ khi dọn ra khỏi nhà họ Đinh, cô cũng không quay lại nơi này, bây giờ lại cảm thấy thật thân thiết, đồ vật trong căn phòng anh cũng chưa thay đổi gì cả, trên đầu giường vẫn là ảnh một nhà ba người bọn họ.

" Các em bao giờ thì trình diễn ? " Đinh Kiêu kéo Vân Cẩn ngồi xuống.

" Còn mấy tháng nữa, tầm tháng bảy thì biểu diễn, đầu tiên là diễn ở nhà hát lơn quốc gia rồi mới diễn ở từng đơn vị. " Vân Cẩn ngồi sóng vai cùng anh.

Kể từ khi hai người bọn họ làm hòa, mỗi lần ngồi với nhau đều có muôn vàn lời nói muốn nói với đối phương, nhưng chờ đến khi gặp nhau lại chỉ lẳng lặng ngồi ôm nhau như vậy.

" Đến lúc đó anh sẽ đưa Tung Tung đến xem. " Đinh Kiêu nắm tay Vân Cẩn.

" Ừ. " trong lòng Vân Cẩn thấy thật ấm áp.

" Em đã nói với bác sĩ Thiệu đó như thế nào ? Đinh Kiêu đột nhiên nhắc đến bác sĩ Thiệu, Vân Cẩn rất ít khi nói đến người này.

Vân Cẩn cười nhạt : " Em đã gọi điện thoại cho anh ấy, nói hai chúng ta đã làm hòa, anh ấy cũng không liên lạc lại với em nữa. "

" Lúc đó em thấy anh ta rất tốt hay sao. " Đinh Kiêu chua chát nói một câu như vậy. Vân Cẩn cười cười : " Cũng tạm được, anh ấy cũng không tệ, là người thật thà, con người cũng rất chín chắn. "

" So với anh thì như thế nào ? " Đinh Kiêu tiếp tục hỏi/

“So với anh thì tốt hơn.” Vân Cẩn cố ý nói.

“Vậy sao em không đi với anh ta đi.” Đinh Kiêu nắm tay cô hung hăng cắn một cái, Vân Cẩn cũng không nhúc nhích, để mặc cho anh cắn tay mình, Đinh Kiêu dần dần buông tay cô ra, giang hai tay ôm lấy cô thật chặt.

“Trên thế giới này người tốt hơ