Disneyland 1972 Love the old s
Hoa Đào Rực Rỡ

Hoa Đào Rực Rỡ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327770

Bình chọn: 7.00/10/777 lượt.

đi chỉ một lần này thôi.”

Đôi mắt trong veo tràn ngập nước nhìn Đinh Kiêu khiến mọi ý chí của anh đều bị tan rã, khó khăn nhất không phải là ân huệ của mỹ nhân mà là khẩn cầu của mỹ nhân.

“Được ngày mai khi tan việc anh sẽ đến trường đón em.”

Nếu là người khác, Đinh Kiêu khẳng định là không do dự này mà từ chối việc này, nhưng Mạc Sơ Nguyên lại không phải là người khác mà là bạn gái trước của anh, anh cảm giác mình nên có nghĩa vụ giúp việc này.

Nếu không tại sao lại nói bạn bè ở Bắc Kinh có thể giúp bạn không tiếc cả mạng sống, từ nhỏ anh đã được giáo dục như thế, cho nên chỉ cần bạn bè gặp khó khăn anh sẽ trượng nghĩa ra tay chỉ cần giúp được anh sẽ giúp đỡ hết mình.

Mạc Sơ Nguyên nói tiếp: “Vậy anh đến sớm một chút, chúng ta tiện thể có thể đến nhà hàng Văn vũ an pho mát, đậu đỏ hai lớp.”

Đinh Kiêu tránh ánh mắt cô, cười cười: “Không phải em định gài bẫy anh chứ, em đừng làm thế, định lực của anh không tốt đâu, vợ lại mang thai, anh không muốn phạm phải sai lầm, vợ anh mà biết được thì lỡ một bước chân ân hận ngàn đời đó, mà không phải là cả nhà anh hận em một vạn năm ý chứ.”

Lời cảnh báo đằng trước, em đừng có quyến rũ anh…..anh không chịu được quyến rũ, em tha cho anh đi, em muốn quyến rũ ai thì quyến rũ nhưng đừng là anh.

“Anh nói gì đấy, em làm sao có thể gài bẫy anh được, kết hôn rồi bình thường cũng có xã giao, cũng không phải anh bán cho cô ấy chứ, bán bao tiền một cân, sao lại phải sợ vợ như vậy?” Mạc Sơ Nguyên nở một nụ cười quyến rũ.

Mỗi người đàn bà đều là hồ ly tinh, đó là một loại cảnh giới, không ai có thể tưởng tượng ra được phong tình vạn chủng như Tô Đát Kỷ lại là một yêu nghiệt đốt lửa gọi các nước chư hầu, chỉ để làm người đẹp cười một cái mà hoàng đế có thể gây ra sóng gió, người đàn ông bình thường làm sao có thể tránh được vẻ đẹp của họ.

Cô biết Đinh Kiêu thông minh, nhưng có tật xấu nào cô cũng biết, anh cũng không đàng hoàng như vậy , trước kia cũng hay đùa giỡn, nếu không tại sao ngoài cô ra lại còn có một An Tư Khiết, thực ra An Tư Khiết này cũng là cô mới biết không lâu trước đây thôi.

“Anh cũng chỉ đùa thế thôi, cũng không hy vọng em chỉ vì nghĩ chuyện kia mà ăn cơm cũng không thấy vui vẻ.”

Đinh Kiêu cũng không muốn nhận mình sợ vợ trước mặt bạn gái cũ, anh không hề sợ vợ, mặc dù anh cũng biết vợ mình là Tề Thiên Đại Thánh phát động uy quyền đại náo thiên cung.

Ăn cơm xong hai người bọn họ đến quán rượu thời đại học hay đến ngồi một lát, quán rượu này so với ngày xưa cũng không thay đổi nhiều, chỗ bọn họ hay ngồi ngày xưa vẫn còn đó.

“Đường phố Bắc Kinh về ban đêm thật náo nhiệt, nhưng vẫn phải nói Hậu Hải còn tốt hơn nhiều, em không thích sự ồn ã ở đây.” Mạc Sơ Nguyên là một người không thích náo nhiệt cho nên phần lớn thời gian của cô đều giành cho việc học.

“Sau khi kết hôn anh cũng không hay đi những nơi như thế này nữa, đinh tai nhức óc.” Đinh Kiêu thích náo nhiệt nhưng cũng không thích mấy trăm người ầm ầm náo loạn như vậy.

“Anh nhìn đi trên tường vẫn còn ảnh của chúng ta đấy.” Mạc Sơ Nguyên chỉ vào một tấm ảnh trên tường, hai hai tấm chân dung của cô và Đinh Kiêu. Khi đó hai người còn trẻ, biểu cảm trên mặt cũng có thể nói là xứng đôi, nụ cười khi đó đều là phát ra tự tận đáy lòng.

Đinh Kiêu lấy tấm ảnh kia xuống, lật qua lật lại: “Lần trước đến sao anh không thấy? Hay là em mới dán lên?” Mạc Sơ Nguyên nhún vai: “Làm sao có thể, đã rất lâu rồi em chưa đến đây.”

“Đúng là kỳ lạ, anh nghĩ là chủ cửa hàng phải xé đi rồi chứ.” Đinh Kiêu cẩn thận dán tấm ảnh về chỗ cũ.

“Ông chủ sẽ không xé xuống đâu, tấm hình này cũng không lớn. Hay là hai chúng ta chụp thêm tấm nữa đi, coi như kỷ niệm thanh xuân.” Mạc Sơ Nguyên đắm đuối đưa tình nhìn Đinh Kiêu, đề nghị với anh.

“Không được rồi, em không thấy là trên kia đều là ảnh chụp nhưng người yêu nhau hay sao, chúng ta chỉ là người yêu cũ thôi nhỡ bị người quen nhìn thấy lại tưởng anh ngoại tình, nếu bà xã anh mà biết được lại đánh anh chấn thương sọ não ý chứ.” Đinh Kiêu vô tư cười nói.

Mạc Sơ Nguyên lại không chịu từ bỏ ý định, Đinh Kiêu chính là người như vậy, lúc nào cùng nói nửa đùa nửa thật nhưng thực chất cái anh muốn biểu đạt chính là không muốn chụp ảnh chung với cô.

Ở nơi quầy rượu này rất dễ dàng khiến cho tình cảm nam nữ mật mờ phát huy, Đinh Kiêu và Mạc Sơ Nguyên nói chuyện với nhau không để ý đến thời gian trôi đi bất chi bất giác đã đến mười giờ.

Mạc Sơ Nguyên phát hiện thời gian đã không còn sớm nên thúc giục Đinh Kiêu mau về nhà, còn mình có thể tự gọi xe về. Buổi tối khuya làm sao Đinh Kiêu có thể để cho cô một mình gọi xe, hay người giằng co hai cái rồi Mạc Sơ Nguyên cũng ngồi vào xe anh.

Về đến nhà, Đinh Kiêu liếc đồng hồ một cái, cũng đã một giờ rồi, anh đứng ở cửa thay giày rồi dón dén trở về phòng, thầm nghĩ Vân Cẩn chắc đã ngủ say, bước chân nhẹ đến nỗi không thể nhẹ hơn được nữa.

Nào biết, anh vừa đẩy cánh cửa còn đang khép hờ, liền thấy bà xã đứng ngay ở cửa, nét mắt hết sức không vui.

“bx, đã trễ rồi sao em còn chưa đi ngủ, nếu không ngủ sớm sẽ rất có hai cho cơ thể đấy.” Đinh Kiêu vộ