XtGem Forum catalog
Hoa Hồng Đêm

Hoa Hồng Đêm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326563

Bình chọn: 8.5.00/10/656 lượt.

cho Tiểu Bì uống một viên đi, xem răng nó có sắc hơn được không."

"Nếu cậu muốn quần rách thật, vậy để tôi đi lấy kéo."

"Tôi đi đây, tối gặp lại." Tôi chạy ra cửa nhanh như chớp.

Hôm nay công ty tạm thời lệnh cho tôi với Sơ Hồng Đạo tới Đài Trung dự họp, cùng ngày trở về.

Tuy nghĩ rằng tối sẽ về Đài Bắc, nhưng tôi vẫn gọi điện cho Diệp Mai Quế, bảo cô hôm nay mình đến Đài Trung, có thể sẽ về muộn.

Cúp điện thoại xong, Sơ Hồng Đạo hỏi tôi: "Gọi điện cho bạn gái hả?"

"Không phải. Cô ấy là bạn cùng nhà thôi."

"Vậy sao ngay cả chuyện này cũng phải nói?"

"Vì... vì..."

Tôi nghĩ cả nửa ngày, không biết nên trả lời ra sao, đành gãi đầu.

Thật ra đáp án rất đơn giản, tôi không muốn khiến ánh đèn ở hành lang chờ quá lâu.

Không phải vì tôi muốn tiết kiệm tiền điện, tôi không keo kiệt tới mức ấy.

Tôi chỉ không muốn khi Diệp Mai Quế còn ở phòng khách xem tivi hay đọc sách, lúc nào cũng phải nghiêng tai chờ nghe tiếng mình mở cửa.

Cảm giác đó tôi đã từng trải qua, thật không dễ chịu.

Cho nên sau khi họp xong tôi bèn vội vá muốn đi taxi tới nhà ga Đài Trung, chờ tàu về Dài Bắc.

"Tiểu Kha, khó khăn lắm mới đến Đài Trung, sao lại vội về vậy?" Sơ Hồng Đạo giữ chặt ống tay áo tôi.

Tôi rất sợ bị anh ta nắm lấy không thoát được. Lập tức lấy một cái bút ra hỏi túi, hỏi anh ta: "Anh thấy cái bút này thế nào."

Sơ Hồng Đạo nhìn một lúc rồi lên tiếng khen: "Cái bút này vậy mà lại được làm bằng gỗ, bên trên còn có hoa văn, đúng là bút tốt."

Tôi giơ bút lên sát mũi anh ta, để anh ta ngửi một chút, đột nhiên ném ra xa mười mét rồi nói: "Mau! Mau lấy nó về."

Anh ta buông tay áo tôi ra, nhanh chóng đi vài bước sang bên.

Đến lúc phát hiện không đúng, quay đầu lại thì tôi đã chặn một chiếc taxi, đi thẳng đến nhà ga Đài Trung.

Không ngờ trò chơi thường hay chơi với Tiểu Bì giờ lại phát huy tác dụng, tôi rất đắc ý.

Chỉ có điều mất mất một cái bút, cũng hơi tiếc.

Mua vé tàu hỏa, sau khi đợi 10 phút ở nhà ga, tàu đã tới.

Sau khi lên tàu, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ vài lần, cảm thấy hơi mệt mỏi bèn ngủ thiếp đi.

Khi trở lại nhà C đã là khoảng mười giờ.

Mở cửa ra, đèn ngoài hành lang vẫn sáng.

"Cậu đã về." Diệp Mai Quế ngồi trên ghế sô pha xem tivi.

"Ừ." Tôi đi vào phòng khách, tắt đèn ngoài hành lang, cũng ngồi xuống ghế.

"Ăn cơm chưa?"

"Ăn cơm?" Tôi rất ngạc nhiên.

"Vẻ mặt gì vậy? Rốt cuộc ăn cơm chưa?"

"Trời ạ, không ngờ tôi lại quên ăn cơm."

"Cậu cố ý không ăn à?"

"Tôi không cố ý. Chỉ vội về, quên mất phải đi ăn."

"Giờ cũng muộn rồi, trong tủ lạnh cũng chẳng có gì. Nên làm cái gì đây?"

"Tôi chẳng ngại ăn mỳ ăn liền đâu."

"Ừ."

Cô đứng dậy, đi tới nhà bếp, bật bếp gas đun nước rồi trở lại ghế sô pha.

"Đài Trung có vui không?" Một lát sau cô hỏi.

"Tôi đi họp chứ không phải đi chơi."

"Ừm. Tôi còn chưa tới Đài Trung bao giờ đâu."

"Lần sau tôi đưa cô đi chơi."

"Được đấy."

"Nước sôi rồi."

"Ừ." Cô lại đứng dậy vò bếp, đổ nước sôi vào bát, đậy bát lại."

"Không được nuốt lời đâu đấy." Cô ngồi trở lại ghế sô pha, cười nói.

Trong lòng tôi kinh ngạc, những lời này, giọng điệu này thật quen thuộc.

Đây là ngữ khí của chị khi trả lời lại câu hứa sẽ mời bạn nhảy của tôi ở quảng trường.

Sao tôi lại bị đoạn đối đáp đơn giản này kéo lại quảng trường kia chứ?

"Này!" Diệp Mai Quế gọi một tiếng tôi mới hồi tỉnh.

"Lại nghĩ xấu gì đấy?" Ngữ điệu cô lại cất cao lên.

"Không đâu, cô yên tâm đi." May quá, tôi lại trở lại phòng khách rồi.

"Cậu mệt rồi à?"

"Còn khỏe."

"Mệt thì nói đi."

"Ừm, ba phút rồi đấy."

"A." Cô đứng dậy lần thứ ba, bước hai bước về phía nhà bếp rồi đột nhiên dừng chân, quay đầu lại: "Sao đều là tôi đi tới đi lui?" Cô trừng mắt lườm tôi một cái.

Tôi nhanh chóng đứng dậy, bước vào bếp, cầm bát mỳ lên phòng khách.

Mở nắp úp trên bát ra, cầm đũa, cúi đầu ăn nhanh.

"Cậu cứ ăn từ từ, tôi có lời muốn nói với cậu."

"Ừ." Tôi trả lời hàm hồ một tiếng.

"Mai cậu làm bạn trai tôi một hôm đi."

"Oái!" Tôi phỏng cả lưỡi.

"Cô vừa nói gì?" Tôi mặc kệ đầu lưỡi đang nóng, đứng dậy hỏi lại.

"Tôi muốn cậu làm bạn trai một ngày của tôi thôi mà." Cô ngẩng đầu lên nhìn tôi.

"Vì sao?"

"Cậu có đồng ý không?"

"Đây không phải chuyện đồng ý hay không đồng ý, Lincoln cũng là đồng ý , KFC cũng là đồng ý . Quan trọng là vì sao cô lại muốn tôi làm vậy."

(Cái này là chơi chữ, đồng ý hán việt là "khẳng", Lincoln hán việt là "lâm khẳng", KFC hán việt là "khẳng đức cơ")

"Rốt cuộc cậu có đồng ý hay không?"

"Cô đầu tiên phải nói nguyên nhân đã rồi tôi mới trả lời có hay không."

"Vậy quên đi." Cô chuyển ánh mắt về tivi.

"Được rồi, tôi đồng ý." Sau khi cô im lặng một lúc, tôi đành bất đắc dĩ nói.

"Cậu đồng ý thế nào? Đồng ý Lincoln? Hay đồng ý KFC?"

"Tôi đồng ý một cách vô cùng tình nguyện, vậy được chưa."

"Vậy cũng gần được."

"Có thể nói vì sao không?"

"Ừ. Cha tôi vài ngày nữa sẽ trở lại Canada, trước khi đi lại muốn cùng tôi đi ăn."

Cô tắt tivi, thở ra một hơi rồi quay lại nhìn tôi.

"Vậy đâu liên quan gì tới tôi."

"Vốn là không liên quan. Nhưng cha tôi nói tôi đã sắp 27 tuổi, cũng nên lo cho chuyện hôn nhân củ