g nhỏ nào. Sau khi nhịp tim Bích Thanh Thần Quân trở lại ổn định, anh ta bỗng vùng dậy mở bung đai lưng ở eo tôi ra, làm cho chiếc áo choàng mỏng được dệt từ tơ lụa chầm chậm từ trên vai trôi tuột xuống, để lộ ra chiếc yếm đào được thêu hình cá chép vờn hoa sen.
“Là Cẩm Văn thêu đó, có đẹp
không?” Biểu hiện của Bích Thanh Thần Quân làm tôi hơi mơ hồ không đoán
được sắp tới sẽ xảy ra việc gì, vội vàng chuyển sang các chủ đề khác,”
Vẫn còn một chiếc màu đỏ thẫm, là Oa Oa làm cho.”
“Đẹp… rất đẹp…” Bích Thanh Thần Quân mơ màng đáp lại, bàn tay anh ta xao nhẹ phần lưng
tôi, những ngón tay thô ráp cọ cọ vào da làm tôi cảm thấy có chút ngứa
ngáy.
Tôi vội trở mình, định thoát ra khỏi cảm giác kì quái này,
nhưng anh ta vẫn cứ ôm tôi rất chặt, làm tôi không thể thoát ra ngoài. Không nhớ Bích Thanh
Thần Quân dặn tôi bao lâu mới được chui ra khỏi chăn, sau khi nhìn thấy
bọn họ càng ngày càng đi xa hơn, tiếng kêu gào thảm thương của Mạc Lâm
cũng càng ngày càng nhỏ đi, tôi bèn cẩn thận bò ra khỏi chăn, rồi vươn
người ngáp một cái rất dài.
Sau một hồi chơi đùa, suýt chút nữa
quên mất mình phải đi ngủ. Tôi tỏ vẻ sầu não dùng chân dụi dụi lên mặt,
lại nhìn thấy chiếc giường dưới chân đã bị làm hỏng, liền quyết định
thay đổi chỗ ngủ.
Sau khi phi thân nhảy ra khỏi giường, tôi phát
hiện ra không chỉ chiếc giường bị vỡ, mà ngay cả gạch dưới nền nhà cũng
bị vỡ làm lộ ra mấy mảnh giấy lấp ló phía dưới.
Khoan đã, mảnh giấy? Ánh mắt vội dừng lại nơi có mấy tấm giấy đó, dưới nền đất làm sao lại có những mảnh giấy này?
Tôi tò mò tiến lại gần, lấy tay gạt mấy viên gạch vỡ ra, thấy bên dưới có
một cuốn sổ mỏng nhỏ, ngoài bìa có đề ba chữ “Xuân Cung Đồ”. Đây chính
là cuốn sổ mà trước đây La Sát đã tặng tôi, hóa ra Bích Thanh Thần Quân
đem giấu ở đây, hèn gì tôi không thể tìm ra nó.
Hóa ra trước đây
Hoàng tiên sinh có nói cái gì mà vô tình cắm hoa hoa lại nở thật là rất
đúng! Nhưng giờ đây tình cảm giữa tôi và Bích Thanh Thần Quân đang rất
tốt, có cần thiết phải luyện thêm nội cung phòng the để đối phó với anh
ta không?
Tôi ôm cuốn ”Xuân Cung Đồ” mà mình không dễ mới có được ngẫm nghĩ, cuối cùng quyết định:”Cho dù không phải để đối phó với Bích
Thanh Thần Quân thì cũng có thể để đối phó với người khác! Cái thứ nội
cung phòng the này vẫn nên học.”
Sau khi suy nghĩ xong việc này,
tôi liền mở sách ra xem, chỉ thấy có người có trang phục có người không
có trang phục, còn có cả người chỉ mặc một nửa trang phục, ôm thành một
đôi không biết là đang làm gì, bên cạnh cũng có phần giải thích nhưng
đáng tiếc tôi chỉ nhận biết được khoảng ba phần mười số chữ trong đó.
Tôi chỉ cảm thấy nội dung trong sách rất cao siêu, làm người xem không
dễ gì lĩnh hội được.
Duy chỉ hiểu được cơ thể của những người đàn bà này đều rất dẻo, có thể thực hiện được những động tác siêu việt lạ
thường. Chẳng qua là bàn luận sự dẻo dai của cơ thể, loài mèo bẩm sinh
xương rất mềm, nhất định sẽ không thua kém những người này.
Sau
đó tôi bèn biến thành hình dạng con người, chọn lấy vaì hình vẽ trong
sách rồi nằm ra, thử uốn mình tạo ra các tư thế kì dị giống trong sách,
cảm thấy rất dễ dàng, không có gì là khó cả. Chỉ là, hình như không thấy phát sinh điều gì…
Tôi cứ như vậy duy trì những tư thế đó, mãi
cho đến khi gần như ngủ quên đi. Cuối cùng buồn bã thừa nhận bản thân đã làm sai ở chỗ nào đó, nên chẳng gặt hái được thành quả gì. Tôi lật lật
cái trang sách nghiên cứu kĩ hơn, đột nhiên phát hiện ra rằng trong mỗi
bức họa đều có một nam một nữ, một nữ mấy nam hoặc một nam mấy nữ, vậy
là nhất định phải có nam giới thì mới luyện được như trong sách!
Tôi càng cảm thấy tự tin hơn với phát hiện anh minh sáng suốt này của mình, sau đó quyết định sẽ tìm một người nam giới để cùng tu luyện, nhưng tìm ai bây giờ? Bích Thanh Thần Quân tuyệt đối không được, anh ta đã cấm
tôi xem cuốn sách này, Tiểu Lâm lại là người hay hắt xì hơi, Ngao Vân
cũng bị cấm lén lút gặp gỡ, Tiếu Thiên thì tôi không thích, Thiếu Chúng
thì lúc nào cũng kè kè bên Tiểu Tử… Vậy thì còn sót lại mỗi Ngân Tử, anh ta từ trước đên nay luôn yêu thương tôi, chắc chắn sẽ không từ chối
việc cùng nhau luyện võ công phòng the?
Tôi liền vui vẻ giấu cuốn sách vào trong người, nhân lúc Mạc Lâm vẫn đang ở nơi luyện võ công
cùng Bích Thanh Thần Quân, không có ở nhà, tôi vội vàng đi tìm Ngân Tử.
Đi được nửa đường bỗng bắt gặp Cẩm Văn, cô ta còn dắt theo một bé gái lạ mặt, vừa đi vừa vui vẻ chuyện trò.
Tôi liền trốn sang một bên lén quan sát bọn họ, không ngờ cô bé đó bỗng vui vẻ quay sang hỏi tên tôi:”Là Miêu Miêu cô nương đúng không?”
Sự
tình càng lúc càng làm tôi không thể vờ như không quen, chỉ còn cách
ngoan ngoãn đi tới trước bọn họ chào hỏi, Cẩm Văn liền vội vã giới
thiệu:”Đây là em gái Cẩm Nhàn của muội, năm đó nhờ có Tiên Đơn mà được
cứu giúp, hiện tại sức khỏe đã khá hơn, hôm nay là muốn tới cảm ơn ơn
cứu mạng của Thần Quân và Miêu Miêu.”
Tôi quay sang nhìn cô bé
đó, cảm thấy mặt mũi có nét giống với Cẩm Văn, chỉ là thiếu một chút
xinh đẹp, chua ngoa,
