nữ trưởng thành, tuy nhiên , gương mặt con nít của nàng
vẫn ko thay đổi là bao
“Em đi ra ngoài vội quá, để thẻ khóa trong nhà, em ngồi ở đây chờ ông xã về” Lôi Dĩnh có chút ngượng ngùng nói
“Đi thôi! Chúng ta về nhà chờ” Cao Di Tĩnh kéo tay nàng, hướng vào trong tòa building đi tới
“Học tỷ, em vốn muốn đi lên, nhưng lại sợ chỉ ko có ở đây” Lôi Dĩnh
ngồi trên ghế salon, nâng ly nước trái cây Cao Di Tĩnh đưa cho nàng vừa
uống vừa nói
“Hiện tại ko phải chúng ta đang ngồi gần nhau sau?!” Cao Di Tĩnh cười nói
“A……….Đúng vậy!” Lôi Dĩnh mỉm cười với nàng, đặt ly nước xuống khay trà
“Đúng rồi, ba năm nay , em đã đi đâu? Chị còn tưởng rằng cả nhà em
dọn đi! Gọi điện thoại cho em, em cũng ko bắt máy” Cao Di Tĩnh hỏi, nàng cảm thấy rất kì lạ, đặc biệt là 3 năm trước đây, nàng có gặp mặt chồng
nàng, sau cái lần chạm mặt hỏi chuyện liên quan đến nàng xong, thì nàng
ko thấy hắn nữa
“Ách………em……….em đi du học, gần đây mới về” Lôi Dĩnh cúi đầu nói, trừ
cái câu nói này, nàng cũng ko biết làm thế nào để nói rõ cho học tỷ hiểu
“Du học? Ko phải em đã mang thai sao?” Cao Di Tĩnh hoài nghi hỏi
“Chuyện đó…………. là bởi vì chuyện đi du hoc đã được định trước, cho
nên ko thể trì hoãn, học tỷ, thật xin lỗi, em ko nói với chị một tiếng
mà đã bỏ đi” Lôi Dĩnh sợ nàng còn tiếp tục gặn hỏi, nhanh chóng chuyển
đề tài
“Ko sao! Con của em là con trai hay con gái?” Cao Di Tĩnh hỏi, nghe
nàng có chút do dự trả lời, mặc dù lòng mình vẫn còn nghi vấn, nhưng
nàng vẫn nhịn ko hỏi, Lôi Dĩnh ko muốn nói, ắt hẳn là có lý do của nàng
“Con gái, ngày hôm qua nó đã được mẹ chồng đưa về nhà ông ở vài ngày, đợi mấy ngày sau, em sẽ cho chị gặp nó” Lôi Dĩnh cười nói
“Chị biết mà! Ko thấy em mang nó theo, nó giống em hay ba nó?” Cao Di Tĩnh cười cười
“Giống em, bạn bè đều nói nó là phiên bản nhỏ của em” Nhớ tới tiểu
Huyên Huyên đáng yêu nhỏ nhắn, nụ cười trên gương mặt Lôi Dĩnh càng sâu
“A……….học tỷ, ngày mai em muốn đi dạo phố, chị có muốn đi cùng không?” Lôi Dĩnh hỏi
“Được! được! Cũng lâu rồi chị chưa mua quần áo” Cao Di Tĩnh ko chút suy nghĩ đã đáp ứng
“Ngày mai em sẽ đến tìm chị” Lôi Dĩnh nói
Cùng Cao Di Tĩnh hàn huyên gần hai tiếng, Lôi Dĩnh mới giựt mình nhìn đồng hồ đã thấy kim ngắn chỉ số 6, sau khi hẹn thời gian với học tỷ,
nàng liền bước vào thang máy
Đứng ngoài cửa , nàng có chút chần chờ đè chuông cửa, không biết hắn
đã trở về hay chưa, nếu vẫn chưa trở về thì có nghĩa là nàng vẫn phải
tiếp tục đợi
Cửa “rắc rắc” một tiếng , mở ra, Lôi Dĩnh sững người một chút, nói “Anh trở về!”
Lời của nàng vừa nói xong, hắn đã ôm lấy nàng “Em đi đâu? Có biết
rằng anh rất lo cho em hay không?” Gọi vô số cuộc điện thoại, nhưng lại
ko có người nào bắt máy, ko có cuộc gọi nào được tiếp nhận, hắn lo lắng
cả ngày trời, rốt cuộc cũng nhìn thấy nàng bình yên vô sự xuất hiện
trước mặt , hắn một lòng bất an, về đến nhà, thì mới phát hiện điện
thoại nàng ko mang ,thẻ khóa vẫn đặt ở đầu giường , cho nên hắn chỉ có
thể ngồi ở trong nhà , chờ nàng trở về
Lôi Dĩnh mở to hai mắt nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào, nàng bị hắn ôm chặt đến mức không thở nổi, lấy lại tinh thần, nàng nói
“Này………….Hạo, anh buông tay ra, em ko thở nổi!”
Cung Thần Hạo nghe nàng nói, liền lập tức buông nàng ra, tay đặt trên bả vai nàng, lo lắng hỏi “Ko sao chứ? Đều tại anh dùng sức quá, anh xin lỗi” Hắn sợ nàng bỏ đi, sợ nàng nép mình trong bờ ngực của kẻ khác
Lôi Dĩnh nhìn hắn lắc đầu một cái, hắn càng lúc càng kì lạ, nàng mở miệng nói “Em……….chúng ta vào nhà trước đi”
“Lần sau đi ra ngoài nhất định phải mang đầy đủ đồ đạc , còn nữa nếu
như có quên, thì gọi điện thoại cho anh” Cung Thần Hạo dịu dàng nói, đối mặt với nàng, hắn có tức giận cũng ko giận nổi (Rin: chậc….. thế đấy,
tình yêu là liều thuốc lú, khiến kẻ thông minh nhất cũng trở nên ngu
đần, khiến bạo vương cũng trở thành……… hiền vương a )
“A, em biết rồi” Lôi Dĩnh gật đầu một cái, tỏ vẻ hiểu
“Hôm nay em đi đâu?” Cung Thần Hạo hỏi
“Vốn là cùng tiểu Nhân hẹn đi dạo phố, nhưng trên đường xảy ra một
chút sự cố, cho nên em đổi thời gian thành ngày mai” Lôi Dĩnh đơn giãn
nói, cũng không đem chuyện buổi trưa gặp gỡ Âu Mị Nhi nói cho hắn nghe
“Ừ” Cung Thần Hạo nghe xong, gương mặt hiện lên nụ cười nhẹ nhõm mà
ngay cả chính hắn cũng không biết, sau đó xoay người đi về thư phòng
Khi hắn tiến vào thư phòng, Lôi Dĩnh cũng bước vào phòng ngủ, đóng cửa lại, thay quần áo, nàng phải bắt đầu chuẩn bị bữa ăn tối
Hôm sau
Lôi Dĩnh cảm thấy thật mệt
Đã lâu nàng ko đi dạo phố, hôm nay nàng đi thật lâu, mua thật nhiều
đồ, có điều phần lớn đều là đồ giành cho tiểu Huyên Huyên và Cung Thần
Hạo, đồ thuộc về nàng chỉ một phần nhỏ
Nàng ko biết mình đã mua cho hắn rất nhiều thứ, chẳng qua nhìn vào vừa ý, liền mua
“Tiểu Nhân, học tỷ, chúng ta nghỉ một lát! Mệt quá rồi!” Đi ko nổi
nữa, mệt quá a! Chân của nàng tựa hồ như ko còn thuộc về nàng, Lôi Dĩnh
vô lực ngồi xuống hàng ghế ở cửa hàng bách hóa
“Ngươi thật đúng là vô dụng, mới dạo phố có chút xíu, mà đã ko chịu được!” Tô Khải Nhân đi đến trước m