ghế salon , lời nói vang vọng đến Minh Thiên Mạch đang đi xuống lầu “Sắp xếp xong rồi?”
“Ừ” Minh Thiên Mạch hơi gật đầu một cái, ngồi xuống cái ghế salon bên cạnh “Đồng đâu?”
Ngũ Dương giương mắt nhìn lên đồng hồ treo tường, trả lời “Ở công ty làm thêm giờ, cũng sắp về rồi”
“Có thể cô ấy sẽ ở đây một khoảng thời
gian” Minh Thiên Mạch nói, nàng sẽ ko vội gì trở về . bởi vì lần này
nàng tới đây, cũng là vì hắn, nếu như hắn về thì nàng cũng sẽ ko về
“Cô ấy có thể ở lại đây, nhưng mà quan
hệ giữa ngươi và nàng, cũng chỉ có một mình ngươi nói vậy? Một mình
ngươi xem cô ấy là em gái?” Ngũ Dương ngồi dậy, nhìn hắn dò hỏi, mới vừa rồi từ ánh mắt nhìn chằm chằm của người phụ nữ kia đối với Thiên Mạch , hắn đã biết, cô ta thích Thiên Mạch
“Ta chỉ xem cô ấy là em gái”Minh Thiên Mạch biết Dương muốn ám chỉ cái gì, nhưng hắn đối với , chẳng qua chỉ có tình cảm anh em
Ngũ Dương cười lại lười biếng tựa người vào ghế salon, chậm rãi nói “Ngươi xem nàng là em gái, nhưng mà chưa
chắc người ta tình nguyện, còn nữa, ngươi có nghĩ đến ,nếu như lần này
nha đầu lựa chọn tiếp tục ở bên cạnh Cung Thần Hạo, thì ngươi sẽ như thế nào? Buông tay? Hay đoạt lại nàng, cầm giữ bên cạnh mình?” Đây là
khoảnh khắc kín đáo khó thấy của hắn, cái quan hệ này thật phức tạp ,
hắn thật may mắn có được tình yêu đơn giản của Đồng, yêu thì yêu, không
yêu thì không yêu
Minh Thiên Mạch bị hỏi ngay cái vấn đề
hắn không ngừng hỏi mình , là nên buông tay, hay níu kéo? Nhưng mỗi khi
nghĩ đến kết quả mình không muốn nhất, hắn lại đem suy nghĩ của mình gạt qua một bên, cứ suy đi nghĩ lại như vậy, hắn chưa bao giờ có được đáp
án, thật lâu hắn mới mở miệng “Ta không biết, nếu quả như gặp phải cái
vấn đề này, có lẽ ta sẽ lựa chọn cầm giữ nàng bên mình”
“Ngươi cảm thấy làm như vậy nha đầu sẽ
hạnh phúc sao? Các ngươi sẽ hạnh phúc sao?” Ngũ Dương hỏi, nha đầu yêu
Cung Thần Hạo, lần trước khi nàng mang Tiểu Huyên Huyên rời đi, hắn đã
có thể cảm giác được, chẳng qua là nàng ko muốn thừa nhận mà thôi, đối
mặt với những lời cam kết cùng Thiên Mạch, lại càng giống như nàng tự
nói với chính mình
Nàng sẽ ko vui vẻ , cũng ko hạnh phúc,
có lẽ nàng sẽ hận hắn! Nhưng hắn phải làm gì bây giờ? Hắn cũng là một
người đàn ông, cũng là một người đàn ông yêu nàng, một người đàn ông sau khi hi sinh, muốn lấy được hồi báo, hắn không phải là thần, hắn cũng sẽ bị tổn thương, cho nên, hắn ko thể nào buông tay “Nếu là như thế, ta
cũng sẽ ko buông tay”
Ngũ Dương nhàn nhạt lắc đầu, hắn biết
rõ Thiên Mạch đã hi sinh rất nhiều, hi sinh lúc trước, có thể ko nhận
được hồi báo, bởi vì khi đó nha đầu đã kết hôn, nhưng mà, hiện tại, nha
đầu đã chấp nhận lời cầu hôn hắn, cho hắn niềm hi vọng, hắn sẽ ko dễ
dàng nhượng bộ “Ta chỉ nêu ra”giả thuyết”, thời điểm quyết định chỉ còn
cách hai tháng, cho nên tất cả mọi chuyện hiện tại vẫn là 1 ẩn số” Hiện
tại , hắn cũng chỉ biết nói thế
“Ừ, ta hiểu “Minh Thiên Mạch nói
“Đúng rồi, ngày mai ta và Đồng phải đi
nước ngoài một chuyến, cho nên phòng ốc trong nhà sẽ để lại cho ngươi và vị tiểu thư kia ở”
Ngũ Dương nhàn nhạt nói chuyện, ánh mắt nhìn TV
“Đi bao lâu?” Minh Thiên Mạch hỏi
“Ko rõ lắm, nhanh thì nửa tháng, chậm
thì có lẽ một tháng” Ngũ Dương trả lời, tổng công ty bên kia xảy ra chút vấn đề nhỏ, hắn muốn trở về xử lý, mà Đồng cũng vừa vặn phải đi công
tác, cho nên hai người đã suy tính ở cùng nhau.
Hắn nghiêng đầu, nhìn Minh Thiên Mạch,
chớp mi nói “Ta và Đồng không ở đây, trong nhà chỉ còn mình ngươi và vị
tiểu thư kia………” lời muốn nói phía sau, tất cả đều được truyền đạt qua
ánh mắt của hắn
“Cô ấy tên Úc Tiêm Nhi, ta ko thể nào
phát sinh quan hệ với nàng” Minh Thiên Mạch cứng rắn nói, tên Dương này, đúng là biết tưởng tượng
“Hắc……… đừng có nói cứng quá, nói không chừng các ngươi, một củi khô, một lửa nóng, XXOO cũng ko chừng” Ngũ
Dương mập mờ nói, hóa giải không khí sượng sùng vừa rồi
“Dương, ngươi nghĩ ta là kẻ đói khát như vậy sao?” Minh Thiên Mạch thật bó tay với hắn, trong đầu hắn chứa những thứ gì vậy a!
“Ngươi chưa nghe qua câu nói này sao?
Không thể nhìn bề ngoài mà đánh giá, cho nên, ta nhìn ko ra” Ngũ Dương
cười , trêu chọc nói
“Tùy ngươi nghĩ thế nào thì nghĩ, ta đi ngủ, ngủ ngon” Minh Thiên Mạch đứng dậy nói, nếu còn bàn tiếp, hắn sẽ
ko thể kiên trì được, xoay người hắn đi về phía gian phòng mình
“Mẹ, mẹ …… rời giường……. mẹ………….” Mới
sáng sớm Lôi Tử Huyên đã rời giường, tay nhỏ bé nâng lên vén cái mền
trên người Lôi Dĩnh xuống, lôi kéo cánh tay nàng kêu lên
“Ngoan nha…….. cho mẹ ngủ thêm một
chút………….” Lôi Dĩnh chỉ đặt tay lên tay nhỏ bé của nó, mắt vẫn ko mở, mơ hồ nói xong, lại lật người tiếp tục ngủ
“Mẹ……. dậy đi thôi………. mẹ………. ba nói
hôm nay muốn mang tiểu Huyên Huyên đi khu vui chơi, mẹ mau rời giường,
mẹ……..” Lôi Tử HUyên vừa đẩy vừa nói
Lôi Dĩnh cho dù không muốn rời giường,
cũng nhất định phải dây, bị tiểu yêu tinh này làm phiền, nàng căn bản ko thể ngủ tiếp, chậm rãi trở người, nàng lập tức ngồi dậy, mở mắt nhìn về Lôi Tử Huyên đứng cạnh mép giường, nói
“Được rồ
