o nói rõ, thì cô ấy vĩnh viễn sẽ ko biết cậu nghĩ gì, trong mắt của tôi, cô ấy yêu cậu, tình yêu rất kì
diệu, ko cách nào nắm bắt là đặc tính của nó, nó chỉ chấp nhận đối tượng của mình” Về phần tại sao nàng lại ko cùng hắn nói chuyện ba bốn ngày
có thể để cho hắn gặp nàng hỏi rõ
Cung Thần Hạo than thiết, bởi vì như
thế, cho nên hắn mới lựa chọn vui đùa nhân thế, đối với hắn, cho đến bây giờ đều ko dám chạm vào tinh yêu, nhưng hết lần này đến lần khác hắn
lại đi yêu cô gái nhỏ kia
“Nhưng mà loài người là vậy, đã yêu rồi thì vô oán vô hối, đây chắc là sức hút nguy hiểm của tình yêu đi!”
Phương Tử Kiệt cười khẽ “Sao nào? Có cần tôi giúp một tay thì cứ nói,
tôi có thể nói với Lôi Dĩnh một chút lời hay, hoặc là , tôi có thể giúp
cậu đàm phán với vị hôn phu của cô ta”
Cung Thần Hạo ngiêng mắt nhìn “Ko cần
nhọc tâm, tôi sẽ tự mình giải quyết” Nghĩ đến Minh Thiên Mạch, hắn ko
cần phải cảm thấy buồn bực, ở trong lòng Lôi Dĩnh, hắn quan trọng, còn
Minh Thiên Mạch cũng quan trọng sao?
Hầu rượu đưa lên hai ly rượu, ngoại trừ ly “uyts ky” của Phương Tử Kiệt, còn có thêm một ly “dụ hoặc” cho Cung Thần Hạo
“Tôi ko gọi” Cung Thần hạo từ chối
“Là vị tiểu thư bên kia mời” Hầu rượu chỉ tay vào bên phải họ
“Ko cần” Cung Thần Hạo ngay cả nhìn
cũng ko nhìn lấy 1 cái, quả quyết cự tuyệt.Hắn đương nhiên biết chuyện
gì đang xảy ra, có điều hiện tại hắn ko có loại tâm tình này
“Ô! Mỹ nữ, tiêu chuẩn khuôn mặt thiên
thần, vóc người ma quỷ, là loại hình cậu thích đây, hơn nữa còn có chút
quen mắt……..” Phương Tử Kiệt nhìn về vị tiểu thư kia mỉm cười “Ai nha!
Tôi nhớ ra rồi, vị kia ko phải là chị của bà xã cậu sao?” Lúc đầu điều
tra lai lịch Lôi Dĩnh hắn có xem qua
“Vậy sao?” Cung Thần Hạo nghiêng đầu nhìn sang, vừa lúc thấy nàng đang đứng dậy đi về phía họ
Lôi Tiệp Nhi vẫn muốn tìm cơ hội hẹn
Lôi Dĩnh ra ngoài, nhưng vẫn ko có được cơ hội, bởi vì nàng căn bản ko
có phương thức liên lạc, cũng ko biết Lôi Dĩnh ở đâu, có điều bây giờ cơ hội đã đến, nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên nói mấy câu, nàng liền
đứng dậy đi đến chỗ ngồi của Cung Thần Hạo
“Cung tổng tài, thật trùng hợp, ở chỗ
này gặp được anh” Lôi Tiệp Nhi nâng tay nâng chân đều quyến rũ chết
người, chỉ cần tùy tiện thân mật dựa vào quầy rượu , váy bó sát ngựa cơ
hồ ko giấu được một mảnh xuân quang của nàng
“Có chuyện gì sao?” Cung Thần Hạo cau mày hỏi
“A………tôi có thể có chuyện gì? Chẳng qua là muốn gặp gỡ muội phu, muốn mời anh một chén rượu thôi” Lôi Tiệp Nhi
trên mặt treo móc nụ cười đêp, coi nhẹ sự lãnh đạm của Cung Thần Hạo
“Muội phu? Tôi thật ko dám nhận, nếu
như tôi ko nhớ lầm, người một nhà các người hình như đều ko thích nàng”
Cung Thần Hạo ko nhìn nàng 1 cái, lạnh giọng nói
Lôi Tiệp Nhi vừa nghe hắn nói thế, nhất thời cảm thấy việc đi lên chào hỏi là 1 hành động sai lầm, nhưng mà sai thì cũng sai rồi, cũng chỉ có thể làm đến cùng, cười xấu hổ, nàng nói
“Ko thích thì thế nào, dù thế nào cũng là 1 người một nhà! Cô ấy gần đây ra sao? Làm chị em phải thân thiết, rãnh rỗi còn phải hẹn cô ấy ra
ngoài uống chút trà, nói chuyện phiếm đây”
“Ngay từ 3 năm trước, cô ấy và nhà các
người đã cắt đứt quan hệ, cho nên hảo ý của cô, tôi thay mặt nàng cảm
ơn, còn nữa, tôi nghĩ là bà xã tôi ko rãnh rỗi cùng cô uống trà nói
chuyện phiếm đâu” Cung Thần Hạo mắt lạnh nhìn nàng, người phụ nữ này ko
thể nào có lòng tốt như vậy, nêu như nàng đổi tính thì mặt trời hẳn đã
phải mọc phía Tây
Lôi Tiệp Nhi cố nén giận, dịu dàng” Nếu là như vậy, thì thôi” Nói xong, liền hếch eo thon, đi về vị trí cũ,
nàng sẽ ko buông tha cho cơ hội tốt như vậy, một lát nữa chờ hắn đi,
nàng sẽ theo sau xe hắn
Cung Thần Hạo và Phương Tử Kiệt ngồi
được mười phút, liền trả tiền rời đi, dĩ nhiên, Lôi Tiệp Nhi cũng hướng
về ông chủ của nàng nói tiếng “xin lỗi” tìm lý do đi ra ngoài
Lôi Tiệp Nhi dừng xe lại, nhìn vào Cung Thần Hạo trong tòa nhà lớn, ánh mắt híp lại, biết chỗ ở là tốt rồi, xem ra sang năm nàng phải xin nghỉ ở quán rượu, sau đó đến đây thủ chu đải
thỏ (thủ chu đãi thỏ: cắm sào chờ nước) , ko hẹn mà gặp, gương mặt nở nụ cười đắc ý, nàng nhấn chân ga rời đi
Cung Thần Hạo đứng trước cửa phòng ngủ, do dự không biết có nên gõ cửa hay không, hiện tại đã 9 giờ rưỡi, không biết nàng đã ngủ hay chưa? Tay, đưa ra rồi lại rút trở về, động tác như thế đã lặp đi lặp lại mấy lượt, rốt cuộc thời điểm hắn muốn bỏ cuộc,
cửa lại được người mở ra
Lôi Dĩnh vì khác nước, cho nên muốn ra
ngoài uống nước, cũng ko ngờ đến gặp mặt hắn ở ngoài cửa,nàng kinh ngạc
nhìn hắn, bốn ngày nay, nàng đã tận lực tránh mặt hắn, nhưng cùng ở
chung một mái nhà, chuyện gặp nhau là ko thể tránh khỏi song hai người
ko hề nói chuyện với nhau
“Em ra ngoài uống nước” Lôi Dĩnh nói
xong, liền lướt qua hắn xuống bếp, hắn uống rượu, nàng ngửi thấy mùi
rượu nồng nặc trên người hắn
Cung Thần Hạo xoay người, nhanh chóng
ôm lấy nàng từ phía sau, dịu dàng nói “Có thể nói cho anh biết, tại sao
bốn ngày nay,em ko để ý đến anh? Nếu như anh có làm sai chuyện gì, thì
anh có thể sửa” Nàng trốn tránh n
