yêu, một lát nữa y tá sẽ truyền nước biển cho cô ấy ,
còn nữa, vết thương trên ngươi rất mau lành, nhưng vết thương lòng rất
khó trị, mọi người phải chăm sóc an ủi cô ấy , vết thương sẽ rất nhanh
lành lại” Mới vừa rồi phẫu thuật thấy bệnh nhân chảy nước mắt ko ngừng,
mẫu tử lên tâm, chắc là nàng cảm thấy cơ thể mình dần dần mất đi sinh
mệnh bé nhỏ đó, cho nên mới rơi lệ đi! (*mẫu tử liên tâm: mẹ con gắn bó)
“Tôi biết” Cung Thần Hạo gật đầu nói
“Hiện tại, bệnh nhân cần nghỉ ngơi , cho nên chỉ cần một người ở lại
chăm sóc là được” Nữ bác sĩ nói xong liền xoay người đi ra khỏi phòng
bệnh, về phần ai muốn ở lại thì ko phải là công việc cần nàng quan tâm
“Tôi ở lại được rồi, mọi người trở về đi thôi!” Cung Thần Hạo xoay người ngồi trước giường bệnh nói
“Tôi…………..”
“Vậy ngày mai chúng ta trở lại” Long Tử Tường giơ tay bịt miệng Khải
Nhân , vội vàng nói, sau đó kéo người trong ngực ra khỏi phòng bệnh, rồi mới buông tay
“Anh……….em muốn chăm sóc tiểu Dĩnh, giao tiểu Dĩnh cho hắn em ko yên
tâm” Tô Khải Nhân vừa nói vừa đi vào trong phòng bệnh, nhưng mà tay lại
bị hắn kéo lại, nàng xoay người tức giận nhìn chằm chằm hắn
“Nhân, hiện tại cứ để cho hai vợ chồng họ ở bên nhau, chúng ta về nhà trước, ngày mai hẳn trở lại thăm cô ấy” Long Tử Tường ôn nhu nói
Tô Khải Nhân suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng, ko nói gì thêm,
trừng mắt liếc hắn một, vung tay hắn ra, trực tiếp đi về phía thang máy . Long Tử Tường cười cười, đuổi theo nàng
Sau khi họ đi ko bao lâu, y tá đã đi vào giúp Lôi Dĩnh truyền nước
biển, còn Cung Thần Hạo cùng cầm lấy bình thủy đi lấy nước, chờ cho hắn
trở về, y tá đã rời đi, khi thấy Lôi Dĩnh trên giường bệnh thì hắn mới
phát hiện nàng đã tỉnh, đang mở mắt nghiêng đầu nhìn hắn
“Dĩnh nhi, em đã tỉnh” Cung Thần Hạo kích động chạy đến trước giường, cầm bình thủy trong tay đặt lên đầu giường, nắm cánh tay phải ko bị
truyền nước biển của nàng
Lôi Dĩnh nhìn người đàn ông có chút dơ bẩn , tóc có chút loạn, mắt
thâm quầng, trên mặt còn có râu ria, quần áo đầy nếp nhăn,chắc hắn vì
mình tìm nàng, hai ngày nay ko nghỉ ngơi rồi! Nhìn khuôn mặt mang chút
mệt mỏi , nước mắt lại chảy xuống, đứa con của nàng đã mất, đứa bé trong mộng với người đàn ông này có vài nét giống nhau, nhưng nàng ko bảo vệ
được nó
Cung Thần Hạo có chút luống cuống, lo lắng hỏi “Dĩnh nhi, đau chỗ nào sao?”
Lôi Dĩnh ko trả lời, chẳng qua lệ vẫn lẳng lặng rơi xuống, Cung Thần
Hạo thấy nàng như vậy có chút nôn nóng, vội vàng nói “Để anh gọi bác sĩ”
Lôi Dĩnh nắm lấy tay hắn, nói “Em không sao”
Cung Thần Hạo giơ tay lau nước mắt trên gò má của nàng, nói “Anh sẽ
khiến cho họ bị trừng phạt, người nào tổn thương em, anh sẽ trả lại gấp
trăm lần”
Lắc đầu môt cái, Lôi Dĩnh nói “Ko , họ đã bị trừng phạt rồi, ko phải
sao? Em ko muốn so đo chuyện này nữa, cô ấy là một cô gái đáng thương,
cả chị em nữa, chị ấy đã tỉnh ngộ, cho nên em ko trách chị” Trải qua lần này , quan niệm về cuộc sống của Lôi Dĩnh càng thêm sâu sắc, ko nên để
thù hận cùng ghen tỵ chen lấp đôi mắt, con người khi còn sống cũng giống như đánh cờ , nước đi đôi khi cũng bị lỗi , nhưng sai lầm rồi phải biết hối cải mới là điều quan trọng nhất
“Anh…………..” Cung Thần Hạo ko biết nên đối mặt với nàng nói những lời gì
“Đúng rồi, Thiên Mạch…………Thiên Mạch sao rồi?” Lôi Dĩnh nghĩ đến Thiên Mạch đã giúp nàng đỡ một phát súng, cả lòng thót lại, người cũng lo
lắng theo, ánh mắt nàng nhìn chằm chằm Cung Thần Hạo
“Dĩnh nhi, hắn ko sao, đạn ko đi vào chỗ nguy hại, chỉ là mất máu hơi nhiều, chỉ cần nghỉ ngơi một chút sẽ ko sao” Cung Thần Hạo dịu dàng trả lời, an ủi nàng, Minh Thiên Mạch vận khí ko tồi, may là đạn đi trật
hướng
“Có thật ko? Anh ko gạt em chứ?” Lôi Dĩnh xác định hỏi , nếu như hắn xảy ra chuyện gì, nàng sẽ bị lương tâm khiển trách cả đời
“Thật” Cung Thần Hạo dùng sức gật đầu, nói
Lôi Dĩnh lúc này mới an tâm “Em muốn đi xem anh ấy một chút, anh có thể mang em đi hay ko?”
“Ko được, bác sĩ nói, cơ thể em bây giờ rất yếu, ko thích hợp đi lại, đợi cho cơ thể em khá hơn một chút, hẵn đi thăm” Cung Thần Hạo kiên
quyết nói
Lôi Dĩnh thấy hắn như thế, gật đầu nhượng bộ, dựa vào tình trạng hiện tại của cơ thể nàng, ngay cả một chút sức lực để đứng dậy cũng ko có,
thì làm sao có thể đi thăm Thiên Mạch đây? Tay trái ko tự chủ che bụng,
nơi này vốn tồn tại một sinh mệnh nhỏ, nhưng bây giờ nó đã biến mất rồi
_______________________
Hôm sau
Lôi Dĩnh vừa mới mở mắt, nhưng cơ hồ lại bị vô số ánh mắt hù dọa
“Oa! mẹ , mẹ ngủ đi, tiểu Huyên Huyên rất nhớ mẹ nha!” Lôi Tử Huyên
vừa thấy Lôi Dĩnh mở mắt, liền vui vẻ oa oa kêu to, nó mấy ngày nay ko
gặp mẹ rồi, thời điểm mới đến vừa rồi, bà nội có nói cho nó biết, nếu
như mẹ đang ngủ thì ko được làm ồn
Lôi Dĩnh nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn tiểu Huyên Huyên ở đầu
giường, gương mặt nó tràn đầy nụ cười ngọt ngào đang nhìn mình , khóe
môi Lôi Dĩnh cũng gợi lên một độ cong đẹp mắt , nàng vẫn còn tiểu tinh
linh đáng yêu này, hơn nữa trong mộng, con của nàng có nói nó sẽ còn trở lại, cho nên nàng sẽ ko buồn, c