ểu Dĩnh, thật thiện lương
Lôi Dĩnh xoay người, kéo tay hắn nói "Còn nữa, em muốn thăm chị hai"
"Ko được, loại người đó ko có gì hay ho để đi thăm" Chuyện này, nàng ko chỉ nói qua một lần, đối với người đã từng tổn thương nàng, hắn không thể để cho nàng gặp mặt, huống chi, người phụ nữ kia còn là hung thủ gián tiếp giết chết con mình
"Hạo , nói thế nào thì chị ấy cũng là chị hai em, hơn nữa , cuối cùng chị ấy cũng giúp em, em thăm chị hai cũng là vì muốn cảm ơn" Lôi Dĩnh thấy được lửa giận trong mắt hắn, biết hắn hận chị cũng vì nguyên nhân đứa bé hai tuần tuổi ra đi , nhưng mọi chuyện đều không thể cứu chữa được nữa, thì cần gì phải so đo?
"Nếu là chị em thì sẽ ko bắt cóc em" Cung Thần Hạo cứng rắn nói, hắn không thể nhượng bộ
Lôi Dĩnh thấy hắn cau mày, cái đề tài này đến đây là chấm dứt, nàng mỉm cười nói tránh sang chuyện khác "Trời bắt đầu tối rồi, chúng ta về đi thôi"
Cung Thần Hạo nhìn khuôn mặt tươi cười của nàng, vẻ mặt cũng hòa hoãn xuống, nhẹ nói "Ừ mẹ, đã chuẩn bị xong bữa tối, hôm này có sườn xào chua ngọt em thích ăn nhất, mẹ từ mình xuống bếp làm"
"Thật sao?" Lôi Dĩnh mắt lấp lánh, sườn xào chua ngọt của Liễu Tình rất ngon, ngon hơn cả đầu bếp của nhà hàng làm
"Thật" Cung Thần Hạo cười nói
"Thật tốt quá" Lôi Dĩnh vui vẻ như đứa bé, quên bẵng đề tài vừa rồi , cùng hắn thảo luận về sở trường nấu thức ăn ngon của Liễu Tình, cười cười nói nói trở về nhà
____________________________
Thứ bảy cũng chính là ngày tám tháng , ngày Tiêu Ngự Phi và Bạch Kì Vân cử hành hôn lễ
Tham gia hôn lễ phần lớn là giới thượng lưu, Cung Thần Hạo cùng Lôi Dĩnh, dẫn theo tiểu công chúa , cả Liễu Tình và Cung Tề Hân cũng xuất hiện trong hôn lễ họ, hai nhà bất kể là trên thương trường hay ngoài đời đều là bạn tốt
Phù dâu là tiểu Linh đáng yêu còn phù rể là lại là Tang Tử Phàm, bởi vì trong bốn người họ , một người là nhân vật chính của buổi lễ, hai người đã kết hôn chỉ còn mỗi Tang Tử Phàm độc thân cho nên nhiệm vụ cao cả liền rơi vào vai hắn
Hôn lễ tổ chức tại khách sạn Sanders rất long trọng
Lôi Dĩnh giương mắt nhìn đội ngũ chào đón trước cửa lớn, vui vẻ tiến lên chúc mừng, Cung Thần Hạo đại diện tặng quà
Lôi Dĩnh chúc phúc, trên gương mặt nở nụ cười chân thành thân thiết, nàng còn nhớ lúc trước giúp Bạch Kì Vân thử áo cưới, chị tiểu Vân rất đẹp, đặc biệt là khi mặc bộ váy do nàng tự thân đặt, hoa văn thủ công sắc sảo thì đẹp càng thêm đẹp , lúc đó nàng đã thẩn thờ tại chỗ, trong miệng lầm bầm "Đẹp, thật đẹp! Anh Ngự Phi mà thấy nhất định sẽ giật mình"
Bạch Kì Vân mặt đỏ bừng nhìn mình trong kiếng, rất đẹp là vì khi phụ nữ làm cô dâu chính là lúc họ đẹp nhất , nghiêng đầu nhìn chỗ khác, nàng nói với Lôi Dĩnh "Lát nữa chúng ta đến phi trường đón tiểu Linh"
Mấy ngày sau đó nàng bị đám phụ nữ kia hành hạ, mang nàng dạo hết thành phố T một lượt, nhưng trong số họ ko có Bạch Kì Linh, nàng muốn ở cùng tiểu Vân, đã sớm biết trước sẽ bị các nàng trách móc, nên Lôi Dĩnh đã chuẩn bị tâm tư, khi các nàng thấy Hạo đứng trước cửa, thấy hắn đối xử với Lôi Dĩnh rất quan tâm cùng thương yêu, liền hiểu ra tất cả, cũng không nhắc về Thiên Mạch , mọi người vui vẻ nói chuyện , cuộc như vậy thật vững vàng , thật êm đềm
Hôn lễ bắt đầu, khách mời toàn bộ đều ngồi trong giáo đường, nghe nhạc dạo hôn lễ, nhìn Tiêu Ngự Phi thâm tình chân thành ngắm cô dâu, trong lòng vô cùng vui vẻ, họ như vậy thật tốt, lưỡng tình tương duyệt , tình định cả đời, hạnh phúc vào giờ phút này mới chính thức bắt đầu!
Lôi Dĩnh thoáng nhìn Cung Thần Hạo đang chăm chú vào cặp đôi mới cưới trên lễ đài . Hồi tưởng ba năm trước đây , hắn cưới nàng, cũng là một buổi lễ long trọng, đối mặt với cha sứ nói ra lời thề vĩnh hằng không thay đổi, mặc dù lúc đó chỉ là một cuộc hôn nhân hợp đồng, nhưng họ đã chân chính yêu nhau , trung gian cũng có hiểu lầm xa cách, cũng có ngọt ngào, bọn họ được bây giờ cũng phải trải qua khổ tận cam lai! (*khỗ tận cam lai: đau khổ kết thúc chính là lúc hạnh phúc đến)
Cha sứ tuyên bố họ chính thức trở thành vợ chồng, chú rể có thể hôn cô dâu, một màn lãng mạn kia , khiến cho bạn bè tốt dưới đài nhiệt liệt vỗ tay tán thưởng
Nghi thức hôn lễ kết thúc, họ lại trời về phòng ăn của khách sạn, mà Bạch Kì Vân cùng Tiêu Ngự Phi đã thay đổi trang phục , đi đến từng bàn mời rượu mọi người
Bạn bè thân thích mời rượu lẫn nhau, Lôi Dĩnh xa xa nhìn thấy Nam Cung Tuyết, cảm giác nàng có chút lạ , trong ánh mắt lóe lên kinh ngạc cùng hoảng hốt, sắc mặt có chút tái nhợt, thân thể còn khẽ run, nàng ko thoải mái sao?
Lôi Dĩnh ghé sát Cung Thần Hạo nói nói, nhìn hắn gật đầu mới đứng dậy đi về phía Nam Cung Tuyết, vừa định mở miệng gọi nàng, lại phát hiện Nam Cung Tuyết đứng dậy từng bước đi đến phía cửa lớn, tựa như đang lẩn trốn một người
"Tiểu Dĩnh, tại sao ngươi đến đây? Ko ở bên cạnh chồng ngươi sao?" Tôn Phỉ Lâm đứng dậy kéo tay Lôi Dĩnh cười hỏi
"Sao ta ko thể đến đây? Hơn nữa hắn cũng ko phải là đứa trẻ ba tuổi, ta cần gì phải kè kè bên cạnh!" Lôi Dĩnh thu hồi tầm mắt nhìn nàng nói
"Ha ha........... ko sợ hắn bị phụ nữ khác cướp mất s
