giết người, nếu giết được
Tô Dự là đại hoan đại hỉ, nước Trần mấy chục năm tới sẽ không xuất hiện một
người kế vị tuổi trẻ tài cao như vậy, không có gì đáng sợ. Nếu Tô Dự may mắn
không chết, với tính cách anh ta, cho dù biết đó không phải do Triệu gây ra,
cũng có thể giả bộ không biết, nhân cơ hội này thôn tính Triệu.
Người chủ mưu gây ra tình
hình này đã suy xét kỹ hai điểm đó. Tin đồn của các nước về hai nước Trần,
Triệu từ tháng tư đến nay mà huynh nói, theo muội do chính kẻ chủ mưu cố tình
tung tin, tất cả đều phát triển theo suy tính của kẻ đó, kẻ này chờ hai nước
Trần, Triệu xảy ra chiến tranh, chư hầu liên minh kháng Trần, sẽ lợi dụng ở hội
kiếm lời.
Cho dù Tô Dự nhìn thấu âm
mưu đó, không xuất binh phạt Triệu, nhưng hiện tại không phải là vấn đề Trần có
xuất binh hay không, huynh thử hình dung, một lũ mãng phu nước Triệu có khi lại
tin vào lời đồn, bị kích động một chút, rất có thể lại chủ động xuất binh.
Chuyện này thật vô cùng nguy hiểm, bất luận ai xuất binh trước, chỉ cần cuộc
chiến Trần, Triệu bùng nổ, Tô Dự đã thua một nửa, đúng là ngậm bồ hòn làm
ngọt”.
Ngón tay Quân Vỹ chỉ vào
vị trí của Hạo thành kinh đô nước Trần ở bản đồ trên mặt đất, trầm ngâm: “Theo
muội, chủ mưu nước cờ này là ai?”.
Tôi tiếp tục: “Lân bang
của Trần chỉ có bốn nước Vệ, Khương, Trịnh, Triệu, đạo trị quốc rất coi trong
viễn giao cận công, giao hảo với các nước ở xa, tấn công các nước gần. Kẻ e
ngại Trần hùng mạnh nhất ắt là bốn nước lân bang kia, trong đó Vệ đã mất, Triệu
là thân hôn của Trần, trước nay luôn cúi đầu tuân phục Trần, quốc lực cũng yếu,
cho nên ai bố trí cục diện này nhắm mắt cũng đoán ra, không Trịnh thì Khương”.
Nghĩ một lát, cắm cành
hoa trong tay lên vị trí của Hạo thành, “Nhưng nếu ngay từ đầu Tô Dự đã nhìn
thấu âm mưu này, tương kế tựu kế đưa nhạc sư kia về nước, bất luận là Trịnh hay
Khương, cái gọi là mưu kế tinh vi của họ thực ra lại nằm trong mưu kế lớn của
Tô Dự mà thôi. Tô Dự mượn mưu của họ làm động thái giả nào đó liền loại bỏ được
tiểu đệ dã tâm của mình, nếu huynh là Tô Dự, lâm vào cục diện tiến thoái lưỡng
nan này, huynh sẽ làm thế nào?”.
Hồi lâu không thấy trả
lời, tôi mới nghĩ ra người trước mặt mình là một tiểu thuyết gia chuyên viết
truyện tình cảm chứ không phải là tiểu thuyết gia viết truyện quân sự. Mặc dù
hỏi Quân Vỹ nhưng tôi cũng âm thầm muốn đoán xem sao, nếu tôi là Tô Dự, trước
cục diện trước mặt có báo sau lưng có hổ, Trần quốc bị chư hầu bao vây tứ phía,
nhất định toàn quốc trên dưới đồng lòng chưa từng có, còn nước Triệu một bang
lỗ mãng tiểu nhân tôi nên làm thế nào đây?
Ngoài tiểu đình, hoa phật
tang rung rinh trong gió, sóng vàng nhấp nhô, Quân Vỹ đứng lên ngồi trở lại ghế
đá: “Tất cả những điều muội dự đoán đều đúng. Sau khi chia tay dạo trước, huynh
và cha luôn thăm dò theo sát tình hình, chủ sự là nước Khương, chủ mưu là thừa
tướng Bùi Ý, một trọng thần có tài, nước cờ như thế vừa tinh vi vừa hiểm ác,
huynh đoán chắc chắn Tô Dự cũng biết nhưng không lộ ra, thiên hạ đều cho lần
này Trần thế tử bị dồn vào đường cùng, không ngờ...”.
Anh ta ngoái đầu nhìn
tôi, “Trong khi tiếng hô về cuộc chiến Trần, Triệu dâng cao chưa từng có ở cả
trong và ngoài hai nước, Tô Dự lại ung dung lựa chọn lễ vật đường hoàng đến
Tiều đô, dâng thư lên thiên tử vốn từ lâu đã xa rời chính sự. Biểu thư đó niêm
phong trong chiếc hộp gỗ hồng mộc, tôi đã lén xem, nói là anh ta từng thân
thiết như huynh đệ thế nào với Triệu vương, Triệu vương lại coi anh ta như cái
đinh trong mắt, mấy lần hãm hại, tháng trước anh ta bị hành thích không thể xác
định là Triệu vương sai khiến, nhưng tuyệt đối chưa hẳn không phải. Có điều anh
ta thấy Triệu thái hậu tuổi đã cao, Triệu, Trần tiền triều bang giao hữu hảo,
lại thêm tất cả đều là chư hầu của thiên tử, trừ phi thất đạo, nếu không không
thể công phạt lẫn nhau, chuyện lần này coi như cho qua, nên coi nữ thích khách
là tội thần muốn báo tư thù, mong thiên tử có thể chuyện lớn hóa nhỏ”.
Tôi trầm trồ: “Nước cờ
này đi rất tuyệt, hòa giải theo kiểu trong nhà, thiên tử đã lâu không được coi
trọng, lần này Tô Dự đem chuyện lớn như vậy trưng cầu ý kiến, thiên tử nhất
định rất cảm động, chắc sẽ làm theo ý Tô Dự, các chư hầu đang chờ kiếm lời chắc
chắn há mồm kinh ngạc. Triệu vương nếu còn tỉnh táo, đương nhiên nên thuận đà
xuống thang, lúc này không phải khai chiến trước, cũng khỏi nơm nớp lo bị Trần
tấn công”.
Quân Vỹ gật đầu: “Không
chỉ có thế, thiên tử cảm phục đức hạnh cao thượng của Tô Dự, mặc dù bị hành
thích suýt chết cũng lấy đức báo oán, lại tôn vương sùng lễ như vậy, đặc biệt
ban tước cho Tô Dự là Hiển Khanh, là tước vị cao hơn tước công, khi nào kế vị
Trần hầu vương, địa vị sẽ cao hơn các chư hầu khác trong thiên hạ. Thừa tướng
Bùi Ý cơ mưu của nước Khương dù tức muốn chết cũng đành bó tay, thực ra ông ta
cũng chẳng tổn thất gì”.
Tôi đứng dậy, quẳng cành
hoa phật tang đã bị vặt trụi trong tay, nghĩ một lát nói: “Cho dù năm xưa Vệ
không bị thôn tính, có thể cầm cự thêm vài năm, nếu có ngày b
