òn đang thấp thỏm lo âu đã thấy chàng mở mắt, dưới ánh đèn
vàng vọt, đôi mắt lặng như mặt hồ của chàng lóe sáng: “Cuối cùng em đã tỉnh
rồi? Hay là…”. Chàng ngừng lại, “... ta vẫn đang mơ?”.
Tôi không hiểu gì, nhìn
đôi mắt chàng vừa lóe sáng lại tối sẫm mông lung, đột nhiên hiểu ra, gắng mỉm
cười nhưng không cười được.
Tôi đã quên một việc quan
trọng, không nói trước để chàng yên tâm, chàng nhất định tưởng tôi đã chết.
Ngực tắc nghẹn, tôi ngây
người nhìn chàng, khuôn mặt kề sát lại mỗi lúc càng nhòa đi, tôi giơ tay lau
nước mắt, còn chưa kịp lau, nước mắt đã trào ra rơi xuống môi chàng.
Chàng sững người, ánh
sáng đã trở về trong mắt chàng, dùng tay lau nước mắt trên má tôi, rất lâu, rất
lâu, lâu đến mức đủ thời gian cho một hạt nảy mầm: “A Phất, em tỉnh rồi?”.
Giọng chàng như nói thầm.
Tôi bám lấy cánh tay giơ
ra lau nước mắt cho tôi, cắn môi hỏi chàng: “Em làm chàng sợ phải không?”.
Chàng để tôi nằm trên
ngực mình, ánh nến mờ mờ sau bức bình phong, những ngón tay thon mảnh ấm áp của
chàng vuốt ve đuôi mắt tôi, đầu ngón tay như tỏa hương mai thanh khiết. Ngón
tay run run dừng trên đuôi mắt tôi, giọng lại vô cùng bình tĩnh: “Tôi biết, em
sẽ tỉnh lại, em không nỡ xa tôi”. Tôi vẫn gục lên ngực chàng, như một cô gái e
lệ, nghe vậy lập tức phản bác: “Chàng nói bừa”. Nhưng lòng thầm tán đồng, chàng
nói đúng, tôi không muốn xa chàng. Chàng ngừng lại, khẽ nói: “Thật ư? Tôi đi
hỏi Quân Vỹ rằng em có ước nguyện gì, anh ta bảo em muốn lấy tôi, từ nhỏ em đã
muốn lấy tôi”.
Tôi bỗng căng thẳng, toàn
thân cứng đờ như khúc gỗ. Lát sau, hơi nhướn cằm nhìn vào đôi mắt cười lấp lánh
của chàng, nghe thấy giọng chàng: “Em bắt đầu thích tôi từ bao giờ?”.
Mặc dù bối rối, nhưng chỉ
thoáng qua, sau đó nỗi tủi thân âm thầm bao năm bỗng ập đến, tình yêu day dứt
âm ỉ, đến chết cũng không phai, cuối cùng chàng đã hỏi câu đó, nước mắt vốn đã
kìm được lại một lần nữa ứa ra. Tôi cắn môi, nghẹn ngào: “Chàng còn nhớ ba năm
trước trên núi Nhạn Hồi, chàng đã cứu sống một cô bé bị rắn cắn, cô ấy đã tặng
chàng bức tranh dùng cành cây vẽ trên mặt đất”. Tôi chỉ vào người mình, “Cô bé
ấy là em”.
Nói xong, mắt cay sè, đỏ
hoe, tôi vội giơ tay chẹn lên mắt, hít một hơi cố ép nước mắt vào trong, gắng
nói hết câu: “Từ lúc đó em đã thích chàng, tìm chàng suốt ba năm, tìm mãi, tìm
mãi, nhưng không tìm thấy”.
Nước mắt như suối tuôn
qua kẽ ngón tay, nỗi buồn bị nén chặt như bật ra, không thể kiềm chế. Từ lần
gặp đầu tiên trên núi Nhạn Hồi đến phút cuối cùng trước khi chết, ba năm tìm
kiếm đằng đẵng. Trong hồi ức toàn những hình ảnh đẹp, nhưng sự tuyệt vọng tủi
hờn chỉ một mình tôi biết.
Tôi che mắt vùi đầu vào
ngực chàng: “Bao người đến cầu thân, phụ thân muốn gả em đi, nhưng em không
đồng ý, em phải tìm được chàng. Bức tranh tặng chàng em đã nhờ người ta khắc
lên giường đá trong hang, em nghĩ nếu có một ngày chàng trở lại hang núi đó,
nhìn thấy bức tranh sẽ biết cô bé ấy đang đợi chàng”.
Nước mắt lọt qua khẽ ngón
tay, làm ướt ngực áo chàng, tôi sịt mũi ngẩng đầu, xua đi những hồi ức và tâm trạng
bi thương, dùng tay áo lau nước mắt, cố mỉm cười: “Cũng may, cuối cùng em đã
tìm được chàng”.
Chàng lặng lẽ nhìn tôi,
khiến tôi bắt đầu lo lắng, nhưng chàng chỉ im lặng gỡ dải lụa buộc tóc của tôi.
Mái tóc xõa xuống, tôi thấp thỏm nghĩ vừa rồi có nói câu nào sai, còn chưa kịp
nghĩ ra đã bị kéo xuống, đầu đặt nghiêng trên chiếc gối mặt đối mặt với chàng,
chiếc chăn dày chèn chắc sau lưng, người tôi quả thực lạnh, nhưng lại không
thấy lạnh.
Tay trái chàng chống đầu,
tay phải vuốt ve tóc mai tôi, lát sau khẽ nói: “Những điều em nói tôi vẫn nhớ,
lúc đó tôi thấy em vẫn còn là một đứa trẻ, chớp mắt em đã lớn như vậy, có thể
thành hôn cùng tôi”.
Tôi gối đầu trên gối sứ,
tay nắm ngực áo chàng, thầm nghĩ, chàng vẫn nhớ, vậy là chàng vẫn nhớ, không
kìm nổi sung sướng hôn lên cằm chàng. Hôn xong mới biết mình vừa làm gì, bỗng
giật mình nghĩ tới câu chàng vừa nói, có phải chàng vừa nói, tôi có thể thành
hôn với chàng?
Tôi sững người, nhổm dậy
nhìn quanh, kinh ngạc nhận ra chiếc giường đang nằm lúc này không phải là chiếc
giường ở phòng tôi, giơ tay vén bức màn sa trắng thêu nổi những bông hoa phù
dung, đập vào mắt là chiếc bục nhỏ trước giường bằng gỗ hồng đàn, bên ngoài là
một bức rèm khác màu đỏ.
Màn vén ra, ánh nến sáng
hơn, nhìn rõ hai giá nến long phượng lờ mờ sau bức rèm đỏ.
Tôi khó nhọc quay đầu, Mộ
Ngôn gối đầu lên cánh tay nhìn tôi, lúc này tôi mới nhận thấy chàng vận đại hỉ
bào đỏ chói, mái tóc đen lấp lóa trên chiếc gối sứ trắng, nửa người đắp chăn đỏ
thêu đôi uyên ương nghịch nước, trên ngực áo một đám đỏ thẫm ươn ướt, rõ ràng
là nước mắt tôi. Qua cửa màn hé mở, khắp phòng là màu đỏ. Tay run run, tôi ôm
lấy ngực, cảm thấy thứ bên trong lồng ngực mình nảy rất mạnh, nhất định là ảo
giác, tôi nhắm nghiền mắt, thầm nghĩ sao có thể, đang mơ hồ lại bị kéo xuống gục
lên ngực chàng, giọng ai thanh thanh, vẻ trêu chọc quen thuộc vang bên tai:
“Nếu ngượng cũng muộn rồi, tôi đã phải ôm em đi q