mà là không còn cách nào khác, nhưng vẫn cố nhảy xuống cứu tôi,
chưa bao giờ tôi thấy chàng tự lừa dối mình như vậy.
Tôi ôm cổ chàng, vùi đầu
vào hõm vai chàng: “Nếu em chết, có phải chàng cũng không sống nổi, cũng muốn
đi theo em?”.
Cánh tay chàng nhẹ run,
giọng run run: “Nếu thích tôi, em hãy sống tiếp, ở bên tôi suốt đời suốt kiếp”.
Tôi cười, cố phấn chấn
tinh thần: “Đừng lên vội, chàng cứ ôm em thêm lát nữa, quê hương em có một
truyền thuyết kể rằng, người ta sau khi chết linh hồn vẫn còn, có một nơi gọi
là cầu Nại Hà, các linh hồn quy tụ ở đó để chờ qua cầu, bên kia cầu là một nhân
thế mới, họ gọi qua cầu Nại Hà là luân hồi”.
Một tay chàng giữ thanh
kiếm cắm vào vách núi, tay kia ôm tôi lơ lửng trên không, xiết chặt đến nỗi như
ấn sâu vào xương cốt, tôi khẽ nhích ra, nhìn vào mắt chàng: “Nếu đúng là có một
nơi như thế, em sẽ chờ chàng dưới chân cầu Nại Hà. Chàng sinh ra đã là quân
vương của Trần quốc, chàng cần lập đại nghiệp, làm rạng danh xã tắc. Không nên
bi lụy vì tình. Chúng ta hẹn nhau ba mươi năm, sau ba mươi năm chàng hãy đến
tìm em, chúng ta cùng qua cầu Nại Hà, bắt đầu kiếp luân hồi, chưa biết chừng
trong vạn kiếp luân hồi, chúng ta có thể làm vợ chồng ở một kiếp nào đó”.
Ánh mắt chàng đau đớn,
tôi muốn giơ tay xóa đi nỗi đau đớn ấy, môi chàng chạm vào tóc tôi: “Nhưng nếu
không có tôi, em sợ thì sao? Nếu không muốn cùng tôi ở cõi trần, hãy để tôi đi
cùng em, có được không?”.
Chàng thản nhiên nói ra
những lời đáng sợ đó, tôi sững sờ hồi lâu, lòng đột nhiên cay đắng: “Thực ra
không có chàng, em cũng sẽ không sợ, em lớn rồi, chỉ là thường giả bộ làm nũng
trước mặt chàng, khiến chàng cảm thấy không thể bỏ em mà thôi, chàng xem, có
phải em xảo quyệt quá không...”.
“Nhưng tôi sợ”. Chàng khẽ
ngắt lời tôi: “Không có em tôi sẽ rất sợ”.
Tôi giơ tay vuốt tóc
chàng: “Vậy em không chờ chàng ở đó nữa, sau khi chết em vẫn đi theo chàng, đợi
đúng hẹn ba mươi năm, chúng ta cùng qua cầu Nại Hà. Nhưng nếu chàng đến trước sẽ
không tìm thấy em, chàng phải lập đại công, phải trở thành minh quân thánh chủ
được người đời ca tụng, chàng mang đầy chiến tích quang vinh đi gặp em. Kiếp
này em và chàng... kiếp này là không thể, kiếp sau em nhất định...”.
Nhưng nhìn thấy sắc mặt
chàng lại bất giác ngừng lời, rồi cố nở nụ cười: “Chàng giận gì kia, cười một
cái cho em xem nào”.
Lưỡi kiếm lại cắm vào
vách núi, chạm vào đá tóe lửa, chàng ôm tôi nhảy lên phía trên một đoạn, giọng
khàn đặc: “Không cần hứa hẹn đời sau kiếp sau, ta chỉ cần em đời này kiếp này”.
Cổ họng nghẹn ứ, đời này
kiếp này quả thật không thể. Tôi nắm chặt dao găm trong tay áo, nhân lúc chàng
bung người bật lên, run run thích nhẹ vào cánh tay ôm tôi, cánh tay như xiềng
xích đó bị đâm bất ngờ, lập tức buông ra.
Khi cơ thể tôi rơi vun
vút xuống dưới, tôi nghe thấy giọng mình lẫn trong gió: “Hãy nhớ, đừng quên em,
nếu sau này thích cô gái khác, nhất định không được để em biết”. Nhưng không
biết chàng có nghe thấy không.
Cảnh cuối cùng nhìn thấy
là vẻ mặt đau đớn không thể tưởng tượng của chàng, bóng áo lam nhập nhòe trong
nước mắt. Dưới bầu trời thu, gió truyền đến giọng chàng, nhưng tôi không còn
nghe thấy.
Chết đi như vậy cũng tốt.
Chỉ có điều nếu sớm biết sẽ phải chia ly nhanh như vậy, tôi nhất định sẽ luôn
đi theo chàng, không để những ngày tháng cuối cùng chia xa nhiều như vậy.
Nhưng nghĩ lại, ông trời
cũng vẫn tốt với chúng tôi. Từ giữa đông năm ngoái đến mùa thu năm nay giống
như một giấc mơ, trong giấc mơ đó, tôi được một báu vật, chàng luôn là báu vật
của tôi.
Đời người không coi trọng
ngắn dài, có lúc một khắc cũng bằng một đời dài lâu, có lúc một đời chỉ là một
khắc ngắn ngủi, tất cả đều là số mệnh, năm xưa có vị trưởng môn đã phán tôi là
người bạc mệnh, lời của ông quả nhiên linh ứng, hôm nay tôi chết cũng nằm trong
số mệnh mà thôi.
Nhưng còn Mộ Ngôn, tôi
nghĩ chàng nhất định sẽ dằn vặt đau buồn, có cách nào khiến chàng không buồn
như vậy, nếu tôi không chết thì tốt quá.
Tháng mười là mùa thu hoạch, người ta đem ngũ cốc ủ
rượu, những cánh đồng lúa bát ngát dưới chân núi Nhạn Hồi, xem ra Mộ Ngôn trị
vì Vệ quốc rất tốt.
Phải cảm ơn Quân sư phụ
đã dạy tôi bí quyết làm mặt nạ da người, từ nước Trần đến nước Vệ, đi một mạch
trở về núi Nhạn Hồi, hai mươi ngày vừa đi vừa nghỉ, ngoài cơ thể thỉnh thoảng
hơi khó chịu, dọc đường đều thuận lợi.
Hai mươi ngày trước, tôi
tỉnh lại ở ven sông Khúc Diệp, đại khái là từ vách núi Trà lăn xuống vực rơi
xuống dòng sông, trôi theo dòng nước chảy dạt đến sông Khúc Diệp, lúc vĩnh biệt
Mộ Ngôn, tôi đã tưởng viên giao châu sẽ vỡ vụn trong tích tắc, nhưng khi tỉnh
lại, đột nhiên lờ mờ nhìn thấy ảnh hình viên giao châu, viên minh châu lóng
lánh như băng tuyết, một nửa đã vỡ, nửa kia đầy vết rạn.
Tôi nghĩ đó chính là
nguyên nhân tôi vẫn còn sống, vậy là ông trời cũng có đức hiếu sinh, nhưng hiếu
sinh chưa triệt để, những vết rạn mỗi ngày một sâu thêm là mang đi một phần
tính mạng của tôi.
Theo đó, nhiều nhất tôi
còn có thể gắng gượng ba
