sau phát hiện khách trọ đến sau đành trải
chiếu ngủ ngoài sân mới biết hóa ra chàng rất có kinh nghiệm.
Mặc dù đồng hành suốt
chặng đường nhưng Mộ Ngôn và Công Nghi Phỉ không quá bận tâm về tôi, cho nên
vào một đêm không sao, trên trời chỉ có một vầng trăng đơn độc, tôi mới thuận
lợi ôm đàn ra khỏi quán trọ đi đến biệt phủ của Hình gia gặp tiểu thiếu gia.
Thực ra là tôi hẹn anh
ta, vừa đến Dĩnh Xuyên đã nhờ Quân Vỹ đưa thư hẹn, không ngờ lại rất suôn sẻ,
hai ngày sau nhận được hồi âm của anh ta.
Xem ra tiểu thiếu gia rất
hứng thú với đôi tay của tôi. Quân Vỹ dù không biết tôi viết gì trong thư,
nhưng một mực theo tôi đến chỗ hẹn, may mà tôi kịp tìm cơ hội bỏ thuốc mê vào
thức ăn của anh ta.
Nếu để Quân Vỹ biết, việc
này nhất định không thành, cùng tôi đi vào Hoa Tư mộng Tý Ngọ, Quân Vỹ nói anh
ta đến giúp tôi, cho rằng giúp tôi là bảo vệ tôi, nhưng lại không biết trong
những ngày cuối cùng này, tôi không cần sự bảo vệ nào hết.
Tuy nhiên, nếu nói thẳng
Quân Vỹ sẽ cảm thấy bị tổn thương, vả lại tôi cũng nghi ngờ, vấn đề tình cảm
rắc rối như vậy liệu anh ta có hiểu?
Đi qua đình bia bằng bạch
ngọc, bên ngoài biệt phủ của Hình gia toàn hoa lê trắng xóa, tựa hồ tuyết phủ,
hai bên đường hoa lê đó còn có rất nhiều bức tượng phật bằng đá tọa trên đài
sen, trên đài thắp nến, gió thổi ánh nến chập chờn lúc mờ lúc tỏ.
Thỉnh thoảng có những cô
hầu vận áo dài tay cầm những cây đèn cao đến nửa người lướt dưới tán hoa lê,
bóng đổ dài không biết do ánh trăng hay ánh đèn. Hình tiểu thiếu gia Hình Sở đã
đứng chờ dưới mái hiên phòng trà mở rộng cửa, bên trong đèn thắp sáng trưng,
trên chiếc bàn thấp giữa phòng để một cây đàn bằng gỗ đồng mộc, sát tường phía
trong có chiếc bàn cao chân chạm trổ hình chân thú, bên trên để một thanh kiếm.
Hai thứ đó là chuẩn bị
cho tôi. Hình Sở toàn thân áo chùng màu bạc như ánh trăng, tay ôm chiếc lò sưởi
nhỏ, cũng trạc tuổi Quân Vỹ. Nhìn tôi đi đến, không hiểu sao thần sắc sững sờ,
nói vẻ băn khoăn: “Quân cô nương?”.
Tôi cười: “Quân Phất vì
sao đến đây, thiết nghĩ đã nói rõ trong thư, Hình công tử ắt đã hiểu rõ. Công
tử muốn có đôi tay tôi, còn Quân Phất lại muốn thanh bảo kiếm”. Tôi hơi ngẩng
đầu nhìn anh ta, “Không biết công tử có bằng lòng trao đổi với Quân Phất?”.
Anh ta xoa xoa cái lò
sưởi trong tay, ánh mắt dừng trên đôi tay ôm đàn của tôi, khóe miệng khẽ nhếch,
hiện ra nụ cười: “Tại hạ nghe đồn, hiện nay thiên hạ đệ nhất am tường nhạc lý
không ai vượt qua Trần quốc thế tử Tô Dự, cầm âm tuyệt thế là Vệ quốc Văn Xương
công chúa Diệp Trăn. Trong một nhạc khúc công chúa có thể biến hoán mười hai
chỉ pháp không sai một âm, trong mắt tại hạ đó mới xứng là đôi tay khéo léo,
hôm nay Quân Phất cô nương muốn trao đổi với tại hạ, nhưng không biết đôi tay
cô nương liệu có xứng với thanh bảo kiếm tâm huyết nửa đời của thân phụ tại
hạ?”.
Điều anh ta nói có lẽ là
chuyện xảy ra lúc tôi mười lăm tuổi. Một nhạc sư người nước Lầu không hiểu sao
biết được Huệ Nhất sư phụ là một cao nhân lễ nhạc, một lòng muốn cùng sư phụ so
tài, sư phụ vốn cảm thấy mình không phải là người của hồng trần, không muốn
tiếp khách nhân kiểu đó.
Nhưng người này rất ngoan
cố, cho dù bị sư phụ quá tam ba bận từ chối vẫn không nản chí, ở liền mấy ngày
trong tông phái không ăn không uống, khiến sư phụ rất phiền, cũng muốn nhượng
bộ nhưng lại sợ sau đó sẽ mở ra tiền lệ, thiên hạ lại đua nhau tìm đến muốn so
tài. Nghĩ đi nghĩ lại mới cho tôi ra ứng chiến. Nhưng nói thật, tuy tôi học đàn
từ nhỏ, nhưng chỉ sau khi gặp Mộ Ngôn mới bắt đầu học nghiêm túc, chưa đầy một
năm, chỉ có thể gọi là cao nhân bình thường, để khiến tôi ngay từ đầu đã đánh
bại đối phương, sư phụ mới nhất thời dạy tôi vài chiêu.
Trong một khúc biến hoán
mười hai chỉ pháp chỉ là trò vặt, đến năm mười bảy tuổi là lúc tôi qua đời đã
có thể trong một thời gian ngắn biến hoán hai mươi tư chỉ pháp trong một nhạc
khúc mà ngón tay vẫn bay múa tự nhiên như lưu thủy hành vân.
Nhưng sư phụ không khuyến
khích cái đó, ông cho rằng đại âm mà hy thanh, đại hình mà vô hình, trong nhạc
lễ, cao minh nhất không phải là biến hoán bao nhiêu chỉ pháp phức tạp, mà là
dựa vào một chỉ pháp đơn giản nhất có thể tấu ra những cầm âm khiến trăm hoa
đua nở, bách điểu quần tụ, trăm sông quy hải. Mặc dù giới hạn đó cả đời sư phụ
cũng chưa đạt tới, tôi cũng vậy. Hình Sở liếc nhìn tôi mấy lần, như đang chờ
tôi thấy khó mà lui. Tôi nhìn quanh một lượt, vầng trăng bạc, đêm thanh vắng,
hoa lê trắng tuyết, ánh nến chập chờn, tượng phật băng lạnh tỏa màu thiền.
Khung cảnh quá tuyệt để
dạo một khúc đàn, tôi lẳng lặng lấy cây đàn khỏi túi vải bố, ôm đến ngồi trên
chiếc chiếu trải dưới mái hiên, cúi đầu có thể nhìn thấy xiêm áo trắng muốt
trên người hòa với màu hoa lê trên đất, khúc nhạc cuối cùng có thể được tấu lên
ở một nơi tuyệt đẹp như vậy, nhìn theo cách khác âu cũng là một may mắn.
Hình Sở từ hành lang gỗ
đi xuống, chầm chậm đến gần tôi: “Quân cô nương rất tự tin vào đôi tay mình.
Nếu đôi tay có thể địch được đôi tay diệu kỳ
