ần, vừa qua mồng chín tháng chín, Trần quốc, láng
giềng phía đông dấy binh công phạt Vệ quốc. Lý do là năm trước vào dịp
chư hầu hội minh, Vệ hầu vương lúc đi săn đã cố ý bắn rách một nửa góc
áo Trần hầu vương, Vệ hầu ngang nhiên coi thường quân uy Trần hầu, hạ
nhục Trần quốc. Mười vạn đại quân Trần thế như gió bão, nhất lộ thẳng
tiến, hầu như không gặp trở ngại, chưa đầy hai tháng đại quân đã dàn
hàng bên ngoài vương thành Vệ quốc.
Toàn thiên hạ nhìn nhận cuộc chiến này như một trò cười, mấy mưu sĩ của Trần hầu thậm chí còn đánh cuộc sau lưng, xem lão Vệ hầu vô dụng có thể trụ
được mấy ngày. Trần thế tử Tô Dự đúng lúc đi ngang qua, phe phảy chiếc
quạt bạch ngọc trong tay: “Muộn nhất là giờ ngọ ngày mai”.
Chính ngọ hôm sau, mặt trời lười biếng trốn sau mây đen, hé ra một vòng sáng
trắng, vương đô Vệ quốc giống như chiếc hộp đựng dế chọi treo lơ lửng
trên không.
Giờ ngọ ba khắc, lá cờ hàng trắng quả nhiên kéo lên ở phía đầu thành, từ
khi được thiên tử phong hầu, phúc trạch của Vệ quốc kéo dài tám mươi sáu năm, cuối cùng chấm dứt trong năm đó. Lão quốc vương thân hành rước Tô
Dự vào cung, tông thất, quần thần lớn bé nhất loạt quỳ phục trước triều
đường, họ đều là những thần tử thông tỏ sách thánh hiền, rất hiểu thời
cuộc, chim khôn luôn biết tìm cây tốt nương đậu.
Sau giờ ngọ, mặt trời trốn hẳn sau tầng mây, hoàn toàn không thấy ánh sáng, ông trời hạn hán đã lâu, nay dường như mới mở mắt, đột nhiên rót mấy
giọt mưa. Trần thế tử Tô Dự mình khoác áo lông hạc, tay cầm chiếc quạt
ngà mười hai nan, đường đường đứng bên vương tọa triều đường, tiếp nhận
quốc ấn do lão Vệ vương trình lên, hỏi vài điều về Văn Xương công chúa,
không khác một chữ so với ghi chép của sử quan.
Có điều, thế tử Tô Dự không vinh hạnh có được bút tích của Diệp Trăn, khi
chàng nói câu đó với lão Vệ vương trước triều đường, Diệp Trăn đã trèo
lên tường thành vương cung. Cuộc hội ngộ đầu tiên của Tô Dự và Diệp Trăn có sử liệu để tra cứu là trong buổi chiều đúng ngày Vệ quốc diệt vong,
cách bức thành cao trăm trượng, giữa hai đầu sinh tử.
Chàng thậm chí không nhìn rõ dung nhan khuynh thành của Diệp Trăn như lời đồn đại, mặc dù chàng nghe đồn từ lâu. Nghe nói một trăm ngày sau khi Diệp
Trăn ra đời, Vệ vương chiêm bao thấy một trưởng tăng điên điên khùng
khùng, trưởng tăng phán rằng, mặc dù xuất thân hoàng tộc, nhưng công
chúa là người bạc mệnh vô phúc, vương cung phế khí quá nặng, nếu nuôi
dưỡng trong cung nhất định không thể sống qua mười sáu tuổi.
Nghe đồn Vệ vương tin lời trưởng tăng, ngay từ nhỏ đã gửi nuôi cô trong
Thanh Ngôn tông, quốc tông của Vệ quốc để cầu bình an, thề không gặp lại trước khi công chúa mười sáu tuổi. Lại nghe đồn hai năm trước, vào ngày mừng thọ Vệ vương, Diệp Trăn đã vẽ bức “Sơn cư đồ” làm quà mừng thọ phụ thân, được tân khách trầm trồ thán phục, Vệ vương cả mừng.
Trong màn mưa mênh mang, Tô Dự tay cầm quạt đứng dưới lầu, chợt nhớ tới lời
nói của vương muội Tô Nghi trước lúc chàng xuất chinh: “Nghe đồn Văn
Xương công chúa Vệ quốc vô cùng xinh đẹp, lại trí tuệ tài hoa, là một
giai nhân tài mạo vẹn toàn, huynh xuất chinh lần này khi giương cờ chiến thắng, liệu có đón được Văn Xương công chúa về cung, làm chị dâu của
muội?”. Chiếc váy dài của Diệp Trăn bay phấp phới trên tường thành, đột
nhiên bóng người mảnh dẻ từ trên thành cao trăm trượng lao xuống như một con chim trắng, chiếc váy nhuốm đỏ khi nàng nằm trên đất, trong hàng
quân bên dưới ào lên tiếng khóc than của tướng sĩ Vệ quốc.
Tô Dự nhìn thân hình nhuốm máu phía xa, thẫn thờ hồi lâu mới gập chiếc
quạt trong tay, nói: “Hậu táng theo chế lễ dành cho công chúa”.
Tháng tư, sắc xuân ngập tràn núi rừng, Quân sư phụ
cuối cùng đã trở về sau sáu tháng biệt tăm. Có nghĩa là những vết khâu trên cơ
thể tôi không lâu nữa có thể cắt chỉ.
Sáu tháng nay, toàn thân
tôi bị băng bó kín. Ban đầu, tôi còn có hứng thú nhảy ra ngoài dọa đồng môn.
Nhưng không lâu sau, tôi phát hiện chẳng môn sinh nào sợ hãi khi họ đã bị dọa
một lần. Mà tôi lại không thể nhận ra những ai đã từng bị dọa, những ai chưa.
Vậy là tôi mất hứng đi trêu mọi người.
Hai tháng trôi qua, tôi
đã thấy hơi khó chịu.
Nhiều đồng môn tưởng tôi
không chịu đựng nổi hàng ngày mang cơ thể quấn đầy băng, đi ngâm bốn canh giờ
trong bể thuốc. Thực ra, ngâm thuốc như vậy dưỡng thương rất tốt. Chỉ có điều,
sau khi ngâm, phải giữ nguyên những lớp băng ướt sũng như vậy ngồi chờ cho đến
lúc khô, điều này khiến tôi vô cùng khó chịu. Sự khó chịu càng tăng khi thời
tiết lạnh dần.
Về sau, tôi nghĩ phàm
những anh hùng cái thế, đều phải chấp nhận những thử thách rèn luyện đặc biệt
hà khắc của sư phụ. Quân sư phụ ắt là muốn giúp tôi rèn luyện bản lĩnh, nghị
lực. Vì vậy, dẫu trong những ngày tháng chạp buốt giá căm căm, tôi cũng cắn
răng chịu đựng, quyết không bỏ cuộc, cho dù có thể bị nhiễm thương hàn.
Kiên trì được nửa năm,
qua mấy lần cảm thương hàn, quả nhiên khả năng kháng hàn của tôi tăng lên rõ
rệt. Tôi nói chuyện đó với Quân sư phụ, sư phụ trầm tư giây lát, rồi hóm hỉnh
t