a diễn đàn.
Càng kỳ quái hơn là, bỗng
dưng Đoàn trường bắt đầu chuẩn bị kịch bản cho lễ kỉ niệm ngày thành lập, tiêu
đề là: “Cinderella cưỡi cỗ xe ngựa bí đỏ.”
Rốt cuộc là chuyện gì đã
xảy ra! Mộc Cận than vãn.
Lại càng đau xót hơn nữa,
tên đầu sỏ gây chuyện đúng lúc đi công tác, cùng với người đẹp tự do tự tại, để
cái cục diện hỗn loạn cho cô gánh chịu.
Cứ nghĩ đến là Mộc Cận
lại tức đến ngứa răng, hận không thể kéo Bạc Tam ra ngoài quật một trăm lần a
một trăm lần…
Ai dè ngay lúc đang quật
sung sướng, cánh tay cô bị Đâu Đâu va phải.
Mộc Cận quay ra nhìn Đâu
Đâu, thấy cô cũng giống mình đang nằm úp sấp trên bàn cười hết sức vui vẻ, ánh
mắt khinh thường: “Này, cậu làm sao mà một mình mặt đỏ tai hồng, chẳng lẽ là
hoa đào nở?”
Mộc Cận tức giận trợn mắt
liếc bạn: “Hè này số tớ đụng phải hoa đào, hơn nữa còn đụng phải hoa đào héo.
Đâu Đâu, cậu mau lại cứu tớ đi.”
Đâu Đâu vuốt cằm, nghiêm
nghị gật đầu: “Bổn á thần đã tính kỹ, tuy rằng nửa năm nay nhiều hoa đào, nhưng
trong đó chỉ có một đóa nở vô cùng kiều diễm.”
Mộc Cận khinh bỉ cảm thán
một tiếng.
Đâu Đâu cúi đầu cười:
“Người của Bạc gia này thật tốt, vừa đẹp trai lại nhiều tiền. Tuy rằng có trăng
hoa, nhưng vẫn chấp nhận được, tổng kết lại không phải không còn khuyết điểm
sao? Cậu chỉ cần nắm được bụng dạ anh ta, lại nắm giữ trái tim anh ta, ngăn cho
anh ta không trở thành hoa đào đã mục rữa là được?”
Mộc Cận nhếch mép: “Thứ
nhất tớ không biết nấu ăn, thứ hai tớ sẽ không giữ được trái tim người ta, thứ
ba tớ sẽ không ngăn cản hoa đào. Tớ với Bạc Tam chính là như ở hai bên đầu
quang gánh, lúc anh ta nóng thì tớ lạnh, đến khi tớ thực sự nóng, có lẽ liền
đến anh ta lạnh. Hơn nữa, tớ việc gì phải mang vạ vào người, còn sợ chưa đủ
già, thanh niên lớn rồi không nên tụ tập làm trò trẻ con.”
Đâu Đâu nhăn mũi: “Dù là
thử thôi cũng được, không biết chừng người ta sẽ hối cải quay đầu.”
Mộc Cận mỉm cười, không
muốn nói nữa, mở laptop ra ghi chép. Thế nhưng ghi chép cũng không xong, cả
người cứ đờ đẫn, sững sờ.
Vừa rồi nói trôi chảy như
thế, sao đến bây giờ lại cảm thấy có chút hốt hoảng, buồn phiền.
Ngoại trừ khắp nơi bán
tán, những việc khác trong cuộc sống của Mộc Cận vẫn được vài ngày gió êm sóng
lặng, thậm chí Lâm Vũ Đình trước kia lúc nào cũng kè kè vậy mà bây giờ cũng
không đến trường, thay vào đó lại gọi điện cho cô, giọng nói nuối tiếc: “Mộc
Cận, anh ở phía Nam thành phố, ngày nào cũng phải làm thêm giờ, thật sự không
có cách nào quay về trường. Em nhất định đừng suy nghĩ nhiều…”
Không nghĩ nhiều không
nghĩ nhiều, là học trưởng anh suy nghĩ nhiều thôi.
Tiếp đó Lâm Vũ Đình nói
liên miên, cằn nhằn, bày tỏ tình cảm yêu mến với Mộc Cận, đúng lúc đó có một
cuộc điện thoại khác gọi tới. Vừa may, Mộc Cận ngắt lời Lâm Vũ Đình: “Ngại quá
học trưởng, mẹ em gọi điện, em phải nhận trước đã, hôm khác chúng ta lại tán
gẫu.”
Sau đó cô nhanh chóng cúp
điện thoại, hít một hơi thật sâu, lại nhấc điện thoại lên: “Mẹ, con đây.”
Mẹ cô thuận miệng hỏi:
“Vừa rồi nói chuyện điện thoại với ai?”
“À, là bạn học thôi ạ.”
Vào lúc như thế, trẻ con thành thật cũng phải nói dối một lần thôi, “Một người
bạn, hỏi con chút chuyện.”
“Vậy sao.” Mẹ cô cũng
không hỏi nhiều, “Bao giờ mới nghỉ? Nghỉ hè về nhà chứ?”
Mộc Cận không cần suy
nghĩ nói luôn: “Về chứ ạ. Kỳ nghỉ đông năm trước vì còn phải học bồi dưỡng, mấy
năm liên tục vẫn chưa xong. Hè năm nay con làm nghiên cứu, sẽ về muộn nửa
tháng.”
Mẹ Mộc Cận lại thở dài
một tiếng, dặn dò vài câu rồi cúp máy.
Đúng lúc đó bạn học ở
phòng bên cạnh sang thông báo Mộc Cận nộp bản báo cáo cảm tình Đảng, nghe thấy
cô nói trong điện thoại liền thuận miệng hỏi: “Mộc Cận, cậu không phải người
miền nam sao?”
Mộc Cận gật đầu: “Đúng
vậy, nhà tớ ở Thâm Quyến.”
Bạn học kia tò mò: “Vậy
sao lại dùng tiếng phổ thông nói chuyện điện thoại với mẹ cậu.”
“À, chuyện này.” Mộc Cận
tủm tỉm cười giải thích, “Bởi vì mẹ tớ là người Bắc Kinh. Bà cũng chưa thông
thạo phương ngữ nên bắt tớ nói chuyện phải dùng tiếng phổ thông.”
Bạn học kia gật đầu, yêu
cầu cô nộp bản cảm tình Đảng đúng thời hạn, lúc gần đi còn quay lại cười ha ha
nói: “Tớ hai ngày đọc một cuốn tiểu thuyết, chỉ cần thấy nam nữ đôi bên không
phải người cùng một phương là cảm thấy có nội tình…”
Có nội tình… Mộc Cận hít
vào, ha ha cười nói với bạn học kia: “Cậu suy nghĩ nhiều quá…”
Cô đóng cửa, lão đại nằm
bò lên giường, vừa cắn táo vừa lên tiếng: “Còn phải nói, Thâm Quyến khi đó là
nơi không phải bất cứ ai cũng bằng lòng đi tới, dì đúng là vì yêu phấn đấu quên
mình.”
Mộc Cận trừng mắt liếc
lão đại: “Thế nhưng nhà tớ nguyên quán là ở An Huy, Huệ Châu tốt xấu gì năm đó
cũng là giai thoại lãng mạn số một…”
Đào Tử ngắt lời cô: “Tất
cả đều là chuyện thời trẻ, nhưng cũng hơi quá xa đúng không?”
Mộc Cận đang định nói thì
điện thoại của cô lại đổ chuông.
Lại là số lạ. Cô vừa nhìn
thấy số lạ liền phản xạ có điều kiện cho rằng đó là Bạc Tam, vì vậy tùy ý mở
lời: “Alô.”
Thực sự quả nhiên là chân
lý. Âm thanh truyền đến bên kia đún
