The Soda Pop
Hoa Vô Lệ

Hoa Vô Lệ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327691

Bình chọn: 7.00/10/769 lượt.

cô tái nhợt lại…ánh mặt nói lên sự đau đớn khi ba mình ra đi, gương mặt rõ tuyệt vọng mà sao cô lại không khóc.

Người ngoài nhìn vào cũng phải lắc đầu tặc lưỡi:

- Nghe nói ba nó đọc tin trên báo nên lên cơn đau tim mà chết đấy…

- Thế mà còn dám vác mặt về…đúng là loại bất hiếu.

Có một người phụ nữa hình như là bạn bà Minh thì phải cũng đứng trong số đó, bà ta cố tình nói to cho cả Tử Di nghe:

- Cái loại gái làm tiền thì còn gì là liêm sỉ nữa…ngủ hết thằng này đến thằng khác , giờ ba nó chết nó về dòm ngó cái nhà ấy mà.

- Nhìn mặt nó kìa….bố nó chết mà không cả khóc thì biết rồi đấy…đúng là thứ bại hoại, chết đi cho xong…

Nhiều người phải hìn Tử Di bằng ánh mắt khinh miệt. Cô cũng chỉ lặng im nhìn chằm chằm vào hình ba mình, không biện hộ, không giải thích càng làm họ lời ra tiếng vào.

San Phong cũng có nghe tin này nên cậu vội vàng cùng người trợ lý đến xem Tử Di ra sao. Đan Băng thì được bố mình cử đi thay, ông nói đây là người bạn của ông nhưng thật ra không phải vì ông có mục đích khác. Đã có lần công ty của ba Tử Di được làm ăn cùng với công ty của Tuyết Y nên nghe tin buồn này cậu cũng có mặt để có lễ.

Rốt cuộc cả 3 người đều có mặt tại nhà Tử Di nhưng mỗi người lại ở một phía lẫn trong đám đông.Ngoài San Phong ra, cả hai người kia đều sững người khi thấy Tử Di trong đó. Thạt bất ngờ hơn nữa người đã khuất kia lại chính là cha của cô.

Họ đứng ngoài, mỗi người một chỗ nhìn thấy Tư Di bị bà Minh lao vào tát và mắng **** như vậy, mối quan hệ bất đồng giữa gia đình cô là sao.

Tuyết Y hơi chau mày lại, cậu nhìn nhìn xang Tử Di. Cô không hề rơi một giọt lệ nào trước linh cữu ba mình khiến Tuyết Y cũng hơi choáng “Cô ta máu lạnh đến vậy sao???…hay cô ta quá mạnh mẽ đến nỗi ba mình chết cũng không muốn người khác thấy mình khóc??”

San Phong cũng hơi bất ngờ trước thái độ cam chịu những lời mắng nhiếc của bà Minh đã dành cho Tử Di. “Tại sao cô ấy lại không phản đáp lại???” San Phong chắt miệng hơi nghiêng đầu nhìn phản xạ của Tử Di, cô không hề khóc, rõ ràng nét mặt của cô đầy bi khổ mà sao không khóc “ Tử Di thuộc tuýp máu lạnh à???”.

Đan Băng thì lại khác, cậu nghe những lời bà Minh nói thì nghĩ đó hoàn toàn là sự thật nên Tử Di mới câm lặng không lời biện hộ. Cậu nghĩ làm gì có ai cam chịu mình bị **** làm gái bao mà không độp lại, Mà đúng thật vì tiền mà Tử Di cũng đã lên giường với Đan Băng đáy thôi. Cậu nhếch môi cười khinh bỉ Tử Di. Mà Đan Băng cũng thấy lạ thật Tử Di không giở một giọt nước mắt nào để khóc tang cha mình, mặt cô cứ cứng đờ lại. “Cô là người máu lạnh à?”

Cả ba người đều có chung một ý nghĩ “Chẳng nhẽ Tử Di không có quả tim ư???” . Mọi khó hiểu trong 3 người đều dấy lên. Kể cả không khóc nhiều cũng phải giỏ vài giọt nước mắt cho người ta đừng nghĩ mình quá máu lạnh thế chứ. Nhưng đây lại cứ đờ người ra không có chút phản xạ nào ngoài vẻ mặt thất sắc.

Bà Minh thấy mọi người **** rủa chỉ chỏ Tử Di vậy, bà ta ra chiều hài lòng cười thầm…Đã đóng kịch phải đóng cho chót chứ…bà ta nhìn Tử Di cứ ngồi im bất động thế lại nhảy vào định dành cho cô vài cái đánh nữa:

- Đồ khốn nạn…mày kút…

- Dừng tay lại đi.- San Phong nắm tay bà Minh lại.

Bà ta quắc mắt lên nhìn cậu, nhận ra người ấy là Huỳnh tổng nên có vẻ xuôi. Bà lắp bắp

- Cậu…

Tuyết Y cũng như Đan Băng trố mắt lên nhìn San Phong. Đan Băng nheo mắt nhìn, cậu nhớ xưa nay San Phong không có tính xen vào chuyện người khác cơ mà. Sao anh ấy lại xuất hiện can vào chuyện gia đình người ta.

- Đừng diễn kịch quá lố thế chứ.- San Phong nói nhỏ đủ cho bà Minh nghe rõ.

Mặt bà ta tái hẳn đi “Sao cậu ta lại nói vậy….mà con Tử Di này nó có quan hệ gì với Huỳnh tổng?? “.

San Phong nhẹ nhàng đỡ Tử Di đứng dậy, mặt cô vô hồn vô sắc như một pho tượng. Cậu nhìn cô thoáng thấy nhói lòng, San Phong chỉnh chỉnh lại cổ áo sộc sệch vì bị giằng kéo của Tử Di.

Tuyết Y nhếch môi cười nhạt rồi quay mặt đi về trước.

Tuyết Y nhếch môi cười nhạt rồi quay mặt đi về trước.

- Qúach giám theo dõi mọi hoạt động của bà Minh cho tôi.

- Dạ thưa Hàn thiếu.

Tuyết Y tắt máy, cậu nói với bác tài;

- Đến….



San Phong nhẹ giọng nói vào tay Tử Di, tay thì phủi phủi vai áo cô như tay bà Minh là thứ dơ bẩn nhất vậy:

- Đừng nên im lặng vậy em sẽ thiệt đấy.

Tử Di vẫn đứng im lặng. San Phong hiểu cô đang cần gì, cậu tiếp:

- Nếu đã không muốn nói thì anh đưa em về.

San Phong nắm tay Tử Di kéo đi. Làm mọi người ngạc nhiên tột độ.Bà Minh cũng tức tôi nhìn theo, bà ta nghiến răng trèo trẹo khi không làm gì đươjc Tử Di nữa. Có người bạn bà ta còn chua ngoa lên tiếng :

- Bồ nó đấy à…cũng ra dáng gớm. Toàn loại đốn mạt.

Bà ta không hề biết mình đã đắc tội với ai và cứ nghĩ người chồng của mình có công ty riêng là to rồi, giàu rồi.

Những lời nói đó đâu thể lọt qua tai San Phong, cậu đưa mắt nhìn người trợ lý. Ông ta hiểu chuyện và ghi nhớ mặt người phụ nữ đã phát ngôn bừa bãi đụng chạm đến chủ mình, rồi đi theo San Phong ra xe.



San Phong đưa Tử Di về nhà riêng của mình.Đây là lần đầu tiên có người phụ nữ lạ đặt chân vào đó. Dù San Phong có lăng nhăng đến đâu nhưn