Trát Phong nhưng nghe thấy những
lời này lại thầm gật đầu. Không biết vì sao, nó luôn có cảm giác rằng Ninh Hồi
Phong cố tỏ vẻ thần bí như thế là để chuẩn bị cho một âm mưu gì đó rất lớn phía
sau.
Ninh Hồi Phong cười rộ. “Trát Phong đại sư đừng nôn nóng, món
quà tiếp theo đây chính là để tặng cho ngài.”
Tề Bách Xuyên và Quan Minh Nguyệt lập tức không còn tâm
trạng kèn cựa nhau nữa, mọi người đều nhìn về phía chiếc rương kia. Món quà
tặng cho Quan Minh Nguyệt vừa rồi đã kinh người như vậy, chẳng rõ lần này Ninh
Hồi Phong sẽ tặng gì cho Trát Phong đây?
Ninh Hồi Phong nói: “Thổ Phồn vốn gần ngay đất Thục, từ lâu
ta đã nghe danh Thổ Phồn Đại quốc sư Mông Bạc mà lại không có duyên bái kiến.
Lần này Thái thân vương mời đại sư đến đây vì việc liên minh với Cầm Thiên bảo,
quả thực là rất có thâm ý, do đó ta suy đi nghĩ lại, cuối cùng quyết định giao
món quà vốn định tặng Thái thân vương này cho đại sư. Xin đại sư vui lòng nhận
lấy, và nhất định phải hiểu cho một phen khổ tâm của Cầm Thiên bảo ta.”
Lâm Thanh tuy không nói gì nhưng lòng như gương sáng, vẫn
luôn quan sát phản ứng của bọn họ. Y thấy Ninh Hồi Phong dùng một chiếc rương
mà có thể khống chế tâm thần của những người ở đây, trong lòng lại càng kiêng
kỵ người này, nếu so sánh thì Long phán quan thực chẳng khác gì một món đồ
trang trí.
Ninh Hồi Phong gật đầu ra hiệu với hai người áo đen kia, bọn
họ lại tiếp tục vận khí phá rương giống như vừa nãy. Tất cả đều đưa mắt nhìn,
nhưng lần này khác hẳn lần trước, sau khi rương vỡ liền để lộ một bức rèm vải
cao tới hơn ba thước, che kín vật bên trong, khiến người ta chẳng thể nhìn ra
đó là thứ gì.
Trên bức rèm vải màu sắc sặc sỡ đó có vẽ rất nhiều loại chim
thú, cỏ cây quái dị, rất khác lối vẽ tranh thủy mặc ở Trung Nguyên. Trong làn
chưởng phong của hai người áo đen kia, bức rèm khẽ đung đưa, nhờ thế những
giống chim thú vẽ bên trên càng trở nên sinh động, tràn đầy sức sống, làm nơi
đây có thêm một thứ phong tình dị quốc vô cùng thần bí.
Ninh Hồi Phong làm như không thấy ánh mắt nghi hoặc của mọi
người, lấy từ ngực áo ra một chiếc ống nhỏ, đưa đến bên miệng, mím môi thổi.
Một luồng âm thanh chói tai đột ngột vang lên khiến trái tim mỗi người đều căng
thẳng. Tiểu Huyền thì lại cảm thấy lồng ngực đau nhói, cái cảm giác tứ chi mỏi
nhừ kia lại trở về, trong cơn kinh hãi nó há miệng định kêu lên nhưng chẳng thể
phát ra âm thanh. Trùng đại sư ngồi bên cạnh nó phát hiện ra điều khác thường,
bèn đưa tay cầm lấy bàn tay nó, truyền vào cơ thể nó huyền công vô thượng, giúp
nó ngăn chặn thứ âm thanh chói tai mà Ninh Hồi Phong thổi ra kia.
Trong lòng Trùng đại sư thầm chấn động. Tuy chưa từng thấy
Ninh Hồi Phong ra tay nhưng nhìn thủ pháp hắn khống chế Tiểu Huyền, lại cộng
thêm thứ âm thanh nhiếp hồn hiện tại, rõ ràng đều là những loại võ công hết sức
tà môn. Lúc trước chỉ nghe người trên giang hồ nói Ninh Hồi Phong có sở trường
bày mưu tính kế, nhưng bây giờ xem ra võ công của người này e là rất có lai
lịch, so với bản thân cũng chưa chắc đã thua kém quá nhiều.
Thứ âm thanh chói tai kia vừa vang lên, phía sau bức rèm vải
sặc sỡ chợt vọng ra tiếng rên rỉ của một nữ tử, nghe rất uể oải, tựa như vừa
tỉnh giấc sau khi nghe thấy âm thanh chói tai mà Ninh Hồi Phong thổi ra. Những
người có mặt sau khi nghe thấy tiếng rên rỉ đó đều thầm xao động.
Một cánh tay thò ra từ phía sau bức rèm vải, năm ngón tay
chụm lại thành hình mỏ chim, chỉ thẳng lên trời. Cánh tay đó trắng trẻo, nõn
nà, làn da gần như trong suốt, thấp thoáng còn có thể thấy được các mạch máu.
Ban đầu nó vốn tĩnh lặng tựa như bức tượng, nhưng sau khi miếng vải sa vắt bên
trên nhẹ nhàng rơi xuống, những ngón tay bỗng khẽ động đậy, tựa như nhành liễu
đung đưa trong gió, tựa như cánh bèo dập dềnh trên mặt nước, toát ra một vẻ đẹp
khó có thể diễn tả bằng lời, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người. Trong lòng
mỗi người đều thầm cảm thán, sao trên đời lại có một cánh tay đẹp đến nhường
này!
Cánh tay ấy tựa như không có xương, tạo thành đủ các hình
dạng, lúc thì giống phượng hoàng ngạo nghễ vẫy cánh trên cao, lúc lại giống con
chim nhỏ mời gọi bạn tình... Ban đầu nó giơ lên cao rồi càng lúc càng hạ thấp,
cuối cùng yếu ớt co vào phía sau bức rèm vải, chỉ còn để lộ hai ngón tay, nơi
đầu ngón tay được tô màu hồng phấn không ngừng run rẩy. Cái cảm giác yếu đuối
tới tột cùng ấy thực khiến máu huyết người ta sôi trào, chỉ hận không thể bước
lên phía trước nâng niu, an ủi để thỏa lòng tiếc ngọc thương hoa. Ngay đến một
đứa bé không hiểu gì về chuyện nam nữ như Tiểu Huyền cũng nhìn đến nỗi tim đập
thình thịch, máu nóng dâng trào, cặp mắt không sao rời khỏi bức rèm kia, trong
lòng phán đoán phía sau đó là một giai nhân xinh đẹp đến nhường nào.
Cả gian đại sảnh nhất thời trở nên tĩnh lặng, duy có Trát
Phong là phát ra một tiếng “ực” từ nơi cổ họng.
Ninh Hồi Phong dường như rất hiểu tâm lý người khác, suốt
hồi lâu chỉ ngồi lặng lẽ, đợi sau khi lòng tò mò của mọi người đã dâng lên cao
nhất mới lại đưa chiếc ống nhỏ kia đến
