xem, giữa cảnh xòe bàn tay ra không nhìn
thấy năm ngón như hiện giờ, với công phu ám khí quán tuyệt thiên hạ của
Lâm Thanh, e là không ai có cơ hội.
Ninh Hồi Phong cười, nói:
“Đúng lắm, đúng lắm! Xin Quỷ huynh, Tề huynh và Quan huynh hãy cùng ra
tay, chỉ cần giết được Ám khí vương và Trùng đại sư, ta ắt sẽ mở cơ quan rồi dâng hậu lễ để tạ lỗi với các vị.”
“Vừa rồi Ninh huynh vốn có cơ hội giúp ta chế trụ Trùng đại sư.” Quỷ Thất Kinh lạnh lùng nói.
“Nhưng huynh lại chạy trốn nhanh như vậy, bảo ta làm sao mà tin tưởng
được đây!” Quỷ Thất Kinh từ khi xuất đạo đến nay, đây là lần đầu tiên
phải chịu thua thiệt như vậy, nếu không nhờ Trùng đại sư kịp thời giúp
đỡ thì e là đã bỏ mạng dưới bức tường sắt kia, làm sao mà nuốt nổi cơn
giận này? Huống chi vừa rồi, tuy Lâm Thanh đã khống chế được Long phán
quan nhưng Quỷ Thất Kinh cũng khiến cho Trùng đại sư gặp nguy hiểm liên
tiếp, nếu được Ninh Hồi Phong kịp thời trợ giúp, Trùng đại sư nhất định
đã lành ít dữ nhiều.
“Quỷ huynh xưa nay luôn độc lai độc vãng, ta
làm sao dám ra tay trợ giúp!” Ninh Hồi Phong khẽ cười giễu cợt. “Huống
chi hai sát thủ hàng đầu của hai giới hắc bạch gặp nhau, một màn kịch
hay như vậy, nếu bị ta chen vào thì e là các vị ở đây đều sẽ trách ta
nhiều chuyện.”
Quỷ Thất Kinh quát lớn: “Đừng tưởng ta không biết
mưu đồ của ngươi, ngươi xưa nay luôn kiêng kỵ ta, lần này thừa lúc có cơ hội…” Hắn đột nhiên dừng lại, dường như biết đã lỡ lời nên im lặng
không nói gì thêm.
Ninh Hồi Phong “hừ” lạnh một tiếng. “Quỷ huynh
chớ nên tức giận, ta tuyệt đối không phải hạng người lấy việc công để
trả thù riêng. Có thể đồng quy vu tận với Ám khí vương và Trùng đại sư,
Quỷ huynh dù chết cũng đáng lắm.”
Lâm Thanh hết sức ngạc nhiên,
nghe ý của Quỷ Thất Kinh thì giữa hắn và Ninh Hồi Phong dường như sớm đã có mâu thuẫn. Có điều hai người này một là sư gia của Cầm Thiên bảo,
một là sát thủ của phủ tướng quân, làm sao lại dây dưa với nhau được?
Những người trong sảnh thầm cảm thấy nghi hoặc, giữa bóng tối thế này ai cũng có cảm giác bốn phía xung quanh đều là kẻ địch, do đó tất cả đều ngầm
vận công, chỉ sợ đột nhiên gặp phải cơn tai họa.
Trùng đại sư thấy bầu không khí dần trở nên trầm lắng, biết mọi người vẫn còn nghi ngờ
lẫn nhau, liền thành khẩn nói: “Chúng ta đều bị nhốt ở trong này, nhất
định phải đồng tâm hiệp lực thì mới có thể thoát khỏi hiểm nguy, còn nếu cứ tàn sát lẫn nhau thì e là sẽ trúng phải gian kế của Ninh Hồi Phong.” Câu nói này tuy rằng có lý nhưng đám người Quỷ Thất Kinh, Tề Bách Xuyên và Quan Minh Nguyệt đều không chịu tiếp lời.
Một tay Lâm Thanh
vẫn giữ chặt cổ họng Long phán quan, cao giọng nói: “Ta đảm bảo chỉ cần
mọi người đồng lòng, trước khi vượt qua cửa ải khó khăn này ta quyết sẽ
không tùy tiện ra tay, nếu trái với lời thề sẽ phải chết trong tay Minh
Tướng quân.” Ám khí vương nhất ngôn cửu đỉnh, còn lập lời thề bằng cuộc
chiến với Minh Tướng quân, mọi người bất giác đều cảm thấy yên tâm hơn
rất nhiều.
Quỷ Thất Kinh thầm cảm kích cái ơn cứu mạng của Trùng
đại sư hồi nãy, cũng biết rõ sự tàn độc của Ninh Hồi Phong, bèn lên
tiếng: “Đề nghị của Lâm huynh rất hợp ý ta, trước khi thoát khỏi đây ta
ắt sẽ không đối địch với các vị.”
Giọng của Quan Minh Nguyệt vang
lên từ một phía khác: “Ta cũng đồng ý với ý kiến của Lâm huynh.” Hắn vốn không có thù oán gì với Lâm Thanh và Trùng đại sư, nghe Quỷ Thất Kinh
nói như vậy thì tất nhiên không chịu kém. Tề Bách Xuyên cũng vội vàng tỏ ý tán thành ý kiến của Lâm Thanh.
“Ám khí vương liên thủ với
người của ba hệ phái ở kinh sư, đây thực là một tin tức khiến người ta
khó lòng tin nổi!” Ninh Hồi Phong chặc lưỡi, nói. “Có điều, ta đảm bảo
mấy tháng sau giang hồ ắt sẽ đồn rằng các vị tàn sát lẫn nhau nên chết
cả, thật uổng cho cái ý tốt của Lâm huynh.” Nghe hắn nói như vậy, trái
tim mọi người đều trầm xuống, dường như kẻ này nắm chắc mười phần có thể nhốt được bọn họ ở đây.
Lâm Thanh trầm giọng nói: “Ninh huynh dày công bày mưu tính kế hòng giết hết bọn ta như vậy, chẳng rõ là có mưu đồ gì?”
Phải biết rằng Ninh Hồi Phong phí nhiều sức lực để nhốt tất cả những người
này lại, không những đắc tội với ba hệ phái ở kinh sư và hai đại cao thủ là Ám khí vương và Trùng đại sư, còn bất chấp sự sống chết của Long
phán quan và người của bốn đại gia tộc, nếu không phải hắn đột nhiên bị
điên thì ắt là sớm đã có dự mưu.
Ninh Hồi Phong cười rộ. “Tuy biết trong lòng Lâm huynh nhất định có rất nhiều điều nghi hoặc nhưng ta lại không muốn nói ra đáp án. Sau này, trên đường xuống suối vàng huynh vẫn sẽ mơ mơ hồ hồ, có như vậy mới thể hiện được thủ đoạn của ta. Ha ha…”
Lâm Thanh trầm ngâm không nói gì. Trùng đại sư thì lại không để ý đến tiếng cười giễu của Ninh Hồi Phong. “Phiền mọi người hãy châm lửa lên, rồi
chúng ta cùng bàn tính xem nên phá giải cơ quan này như thế nào.”
“Chớ trách ta nhiều lời!” Ninh Hồi Phong mỉm cười, nói. “Hành động này của
Trùng huynh thực là không sáng suốt, ám khí của Ám khí vương khi ở trong bóng tối mới càng phát huy uy lực…” Lời này của hắ
