sẽ bị đối phương phản kích. Hai người bọn họ không hề nôn nóng giành chiến thắng, cứ mỗi người một quân đánh ra, chỉ mong hòa cờ.
Chẳng bao lâu sau, hai bên đã đổi một mã một xe, bên đỏ chỉ còn lại một
pháo một tốt, không còn hy vọng thắng, bên đen thì tuy có một pháo một
mã nhưng phải đối mặt với cặp sĩ, cặp tượng còn nguyên của bên đỏ thì
cũng chẳng có cách nào...
Hai người một già một trẻ nhìn nhau cười rộ, kết cục cuối cùng của thế cờ Tường Vi phổ này không ngờ lại là một ván cờ hòa.
“Mọi thứ đạo lý trong thiên hạ vốn tương thông...” Trên khuôn mặt Tiểu Huyền lộ ra một vẻ trịnh trọng hoàn toàn không phù hợp với tuổi tác. “Nếu có
thể áp dụng điều này vào trong võ học, không biết kết quả sẽ như thế
nào?”
Ngu đại sư chậm rãi lắc đầu. “Như vậy không ổn chút nào. Thử nghĩ mà xem, nếu người luyện võ mang tâm lý cầu hòa, thậm chí là cầu
bại để giao đấu với người khác, kết quả chẳng cần nói cũng rõ.” Ông ta
đột nhiên há hốc miệng, ngây người tại chỗ, nhìn Tiểu Huyền suốt một hồi lâu, không nói được lời nào.
Phải biết rằng giao đấu võ công cũng chẳng khác mấy so với việc đánh cờ, ban đầu hai bên có cả công lẫn thủ, đợi đối phương để lộ sơ hở mới thừa dịp tấn công. Nếu hai người là
những cao thủ ngang tài ngang sức, ắt sẽ phòng thủ vững chắc vô cùng,
hiếm khi nào để lộ sơ hở, do đó cần phải liên tục biến hóa chiêu thức để có thể bức ép đối phương. Nhưng việc ấy cũng giống như con dao hai
lưỡi, có chỗ lợi tất có chỗ hại, khi chiêu thức của bản thân biến hóa
không ngừng sẽ để lộ sơ hở, nếu không thể một hơi hạ được đối phương thì rất có thể sẽ bị đối phương thừa dịp đánh bại.
Do đó, đại tông sư Trương Tam Phong của phái Võ Đang mới sáng tạo ra Thái Cực quyền,
chuyên hậu phát chế nhân, lấy nhu khắc cương. Cái đạo lý mấu chốt của nó chính là bên mình cố ý để lộ sơ hở, dụ đối phương tấn công, sau đó chặn hết sơ hở của mình lại rồi tìm thời cơ phản kích. Nhưng võ học vốn
tương sinh tương khắc, tạm chưa nói tới việc cao thủ Thái Cực quyền liệu có thể kịp thời chặn chỗ sơ hở của mình lại trước khi đối phương tung
chiêu đánh tới hay không, chỉ cần bản thân thừa cơ ra tay chế địch thì
cũng đã làm lộ khoảng trống rồi.
Do đó, trong thiên hạ tuyệt đối
không có thế thủ nào có thể đứng vào thế bất bại, cũng không có thế công nào hoàn mỹ, không tì vết. Việc thắng bại xưa nay phải xem bên công có
thể kịp thời nắm bắt tia sơ hở lộ ra khi bên thủ chuyển thủ thành công
hay không, còn bên thủ liệu có thể tấn công vào chỗ sơ hở của bên công
trước khi bên công kịp triển khai hết các chiêu thức hay không...
Còn nếu dựa theo đạo lý không cầu thắng, chỉ cầu hòa của thế cờ Tường Vi
phổ này, bản thân sẽ phải không ngừng để lộ sơ hở, dụ kẻ địch tấn công,
mỗi khi kẻ địch biến chiêu đánh tới thì bản thân sẽ dùng một sơ hở mới
để chặn sơ hở cũ lại. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, chỉ khi nào bên công lộ ra một sơ hở không thể cứu vãn thì bản thân mới tung ra một đòn trí
mạng. Việc này cũng giống như hai người một chạy trước một chạy sau,
người chạy trước thoạt nhìn thì như bị đuổi nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể dừng lại để đối thủ của mình chạy vượt lên trước, sau đó biến mình
thành người đuổi theo; còn người chạy sau tuy có vẻ chủ động nhưng kỳ
thực chỉ là bên bị động, bị kéo mũi đi theo tiết tấu của đối phương.
Tình huống như vậy thực hiếm khi xuất hiện trong thực tế. Thử nghĩ mà xem,
trong những phen quyết đấu sinh tử, cho dù thỉnh thoảng có sử ra chiêu
số dụ địch thì người ta cũng sẽ lập tức phản kích, ai dám liên tục để lộ sơ hở cho kẻ địch tấn công không ngừng, như thế bản thân há lại có được phần thắng? Huống chi, võ công của các môn phái trong thiên hạ đều cố
gắng để sự phòng thủ của bản thân đạt tới mức hắt nước không lọt qua
được, có ai lại liên tiếp sử dụng những chiêu thức đầy sơ hở như thế? Do đó, đạo lý này tuy đơn giản nhưng chỉ cần là người hiểu một chút về võ
công thì sẽ không bao giờ nghĩ đến. Nếu không phải vì Tiểu Huyền võ công nông cạn, lại có sự khai sáng của Thiên Mệnh bảo điển nên ngộ
ra được đạo lý này từ trong ván cờ vừa rồi, chỉ e vài trăm năm nữa cũng
không có ai nghĩ ra được thứ võ học khó tin như vậy, đi cầu bại trước
rồi mới cầu thắng sau.
Ngu đại sư thân là minh chủ đời trước của
bốn đại gia tộc, có thể coi là một trong những cao thủ hàng đầu thiên hạ hiện giờ, sau khi được câu nói vô ý của Tiểu Huyền nhắc nhở liền lập
tức tỉnh ngộ. Cao thủ giao tranh, sự hơn kém chẳng qua chỉ là một lằn
ranh rất nhỏ, ai cũng mong có được sự đột phá về cảnh giới. Ông ta lần
lượt hồi tưởng lại mấy phen khổ chiến trong cuộc đời mình, thầm nghĩ nếu mình sớm lĩnh ngộ được điều này, chỉ e những tay đối thủ trong quá khứ
sớm đã phải cúi đầu xin thua...
Trên khuôn mặt Ngu đại sư lộ ra
thần sắc như si như mê, khi tối khi sáng, lúc vui lúc buồn, tựa cuồng
tựa điên. Rồi ông ta đột nhiên đứng thẳng dậy, trên khuôn mặt lộ vẻ phấn khích tột cùng, lão già râu tóc bạc phơ tuổi độ xế chiều kia đã biến
mất không còn nữa, thay vào đó là một vị võ lâm chí tôn vừa bước lên
đỉnh cao của võ đạo. Ông t
