nh mắt vô thần của
họ nhìn ra bên ngoài loé lên tia khát vọng, cũng loé lên sự tuyệt vọng,
đáy lòng tôi tự giễu, không thể tưởng tượng nổi Diệp Vũ tôi đây xuyên
không chưa đến mười ngày đã phải ngồi tù, đây mới chỉ là bắt đầu, chỉ là mốc để tôi chạy đua với sinh mạng của mình, điểm kết ở đâu tôi cũng
không biết trước được, có thể tôi sẽ chết sao? Hay là tôi sẽ tham sống
sợ chết? Hay là lại làm bạn cùng tù nhân? Bất kể là gì thì con đường
trung gian này nhất định sẽ là con đường gập ghềnh trắc trở, tràn ngập
kinh hãi. NHưng cho dù thế nào, tôi tuyệt đối cũng không chịu cúi đầu
nhận tội, không ngoan ngoãn chết thay cho kẻ khác, nghĩ đến đây ánh mắt
tôi ánh lên chút kiên định, đi vào một góc nhà giam. Viên cai ngục khoá
cửa xong thì đi ra ngoài, cũng không nói một tiếng nào, tôi nhìn đánh
giá gian nhà tù này, ánh sáng ảm đạm, nền ẩm ướt, chỉ có mỗi chiếc
giường, gọi là giường vì nó cao hơn so với nền một chút, có một đống cỏ
khô, thoạt nhìn giống ổ chó nằm, tôi rùng mình một cái, ngồi dựa vào
tường nhắm mắt lại.
Cảm giác này dĩ nhiên là thấy lần đầu
tiên so với mười ngày trước, cứ việc là ở trong tù, cứ việc đến nửa đêm
cảm giác có con chuột lủi tới mắt cá chân tôi, nghe được tiếng ai đó kêu la từ phòng giam khác, nhưng tôi lại ngủ rất ngon, rất bình yên duy
nhất một đêm. Sáng hôm sau tỉnh lại thấy trờ đã sáng chưng, tôi ngồi
trong góc, ôm chặt lấy thân mình, trong bụng truyền đến một tiếng kêu kỳ lạ, tôi xoa xoa bụng, từ sáng qua tới giờ chưa có hột cơm nào vào bụng
không đói mới là lạ. Đang ngồi nghĩ lung tung, lại nghe thấy tiếng rống
của tù nhân khác kích động, tôi chạy nhanh tới cửa, một cai ngục mang
theo một thùng nước, cứ đổ gì đó ở trước từng nhà giam, cơm sao? Tôi
giật mình, sau đó nghe thấy trên đầu truyền đến một tiếng “Bát của ngươi đâu? Ngươi không cần ăn cơm có phải không?” Tôi tìm xung quanh, thấy ở
trong đống cỏ lộ ra một cái bát bẩn thỉu, tôi cúi cúi đầu, muốn làm rõ
là tôi đang tức giận, tôi lại lui về góc tường ngồi xuống, ôm đầu, nghe
cai ngục mắng câu gì đó rất ác liệt rồi đi. Tôi đã không muốn ăn, nghĩ
đến đồ ăn giống như cám lợn, bụng tôi bỗng cuộn lên suýt nôn, cũng không phải tôi thanh cao gì cho cam, đến cả miệng cũng không muốn ăn, tôi
tình nguyện không ăn. Cuộc sống tù ngục chỉ có thể dựa vào ngày tới đếm
trăng lên mới biết rõ, cứ ngồi như vậy không biết bao lâu, bỗng tôi nghe có tiếng mở cửa rất rõ, “Ra đây! Quan khâm sai đại nhân có chuyện muốn
hỏi ngươi” Một vị quan sai đi vào kéo tôi, tôi vừa đứng lên thì bụng đau một trận, tôi kêu một tiếng nho nhỏ, quan sai cũng không thèm để ý, cứ
đi trước kéo tôi, tôi cảm giác ruột gan bị phá nát, vỗ nhè nhẹ bụng đi
theo sau hắn ra cửa, ánh nắng chói chang rọi thẳng vào mắt làm tôi không mở ra nổi, tôi vừa định dừng lại một lát, vị quan sai đã mắng, tôi đói
đến nỗi không buồn cãi lại, cố chịu, chúng tôi đi vòng qua một cái sân,
lại đi qua mấy hành lang gấp khúc, vị quan sai chỉ cho tôi một cái đình
bảo “Khâm sai đại nhân ở bên đó, đi qua đi”
Tôi hé mắt nhìn thấy bóng một người mặc quan phục đứng khoanh tay, mắt dõi nhìn xa xa, không phải vị khâm sai kia còn ai nữa?
Tôi nhịn đau đi tới, “Dân nữ Diệp Vũ khấu kiến đại nhân” Tôi quỳ xuống lạy. Hắn xoay người nhìn tôi nhướng mày,
nâng tôi dậy, “ngươi không sao chứ?” Tôi biết bộ dạng tôi lúc này doạ
người kinh khủng, tóc tai bù xù như nữ quỷ vậy hơn nữa sắc mặt tái nhợt, “Dân nữ không sao, dân nữ chỉ là…chỉ là…” Ông trời ơi, tôi chắc chắn là thiếu máu rồi, đầu tôi so với ngồi trên xe còn choáng váng kinh người,
tôi nhìn trước ngực rộng thùng thình, cố không nổi đổ ụp xuống.
Đợi lúc tôi tỉnh lại thì đã là ngày hôm
sau rồi, tôi nhìn thấy vị quan khâm sai đứng bên giường mà ảo não không
ngừng “Đại nhân, thực xin lỗi…dân nữ..” “Trước đừng có nói gì, ăn chút
gì đi rồi hãy nói” Hắn ngăn tôi lại, hành vi rất xa cách, tôi ngẩng đầu
lên nhìn hắn, trên mặt hắn không có biểu hiện gì, nhưng ánh mắt hắn ánh
lên tia thân thiết “Ăn chút gì đi” Bên người hắn một nha hoàn bưng lên
gì đó rất cẩn thận, mùi hương thơm bốc lên nghi ngút, tôi đỡ lấy cái
bát, nghe thấy ngoài cửa có người bẩm báo, quan khâm sai quay người đi
tới cửa. “Ngươi nha cũng buồn cười thật đó, thế mà lại choáng váng trong lòng đại nhân, ngươi có phải đã vài ngày chưa được ăn cơm không?” Con
bé vẻ mặt tò mò ngắm tới ngắm lui trên mặt tôi, nếu ngươi mà đói bụng
vài ngày xem, ta xem ngươi có khiồcn dựa cả vào trong lòng hoàng thượng
nữa ấy chứ, còn dám cười nhạo ta hả, hừ! Trong lòng nghĩ vậy nhưng bề
ngoài thì tôi tươi cười, nhanh chóng húp cháo, tôi âm thầm may mắn là vị quan khâm sai kia đi ra ngoài, nếu không cái kiểu tôi không dùng thìa
mà ăn cháo chắc chắn làm hắn ngã ngửa nát kính mắt mất “Ta lại đi lấy
cho ngươi một bát nữa nhé” Tiểu nha hoàn đỡ lấy bát của tôi rồi đi nhanh ra cửa, tôi xoa xoa bụng quả nhiên đau đớn đã hết, một lát sau, tiểu
nha hoàn lại bưng tới một bát, tôi an phận ngồi xuống, cầm lấy thìa húp từng húp một từ từ ăn. Một lát sau, tuỳ tùng của vị khâm sai kia đi vào