nh khẽ nhếch miệng, lại không
thể hỏi rõ trước mặt sứ thần người ta được, đành cố kìm xuống cơn tức
này, hung hăng trừng mắt nhìn chàng vài lần.
Cao Ly vui sướng vô cùng, cáo lui, trước
khi đi còn nói khi nào rảnh sẽ tới thăm tôi nữa, tôi mỉm cười đồng ý,
nhìn bóng hắn rời đi rồi, tôi trợn trừng mắt với Long Kỳ, thực sự muốn
biết chàng đã có ba phi tử rồi, lại còn muốn gì hơn nữa đây? Lena nàng
ta tuy rằng có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành nhưng nếu Long Kỳ
thích nàng ấy, thì từ lúc ở Đột Quyết đã thành rồi, hiện giờ chàng còn
có tính toán gì nữa đây?
“Nè, chàng muốn lấy Lena đó làm phi thật sao?”
TRên mặt chàng lại lấp lánh nụ cười tà nịnh, “Ái phi ghen tị sao?”
Lòng tôi thấy chán nản, mấu chốt này làm
cho tôi đã mờ cả mắt rồi, vội bĩu môi, “Không thèm! Ai thèm thì người ấy cứ việc ăn đi!”
Long Kỳ nhìn thấy tôi có chút tức giận,
vội kéo tay tôi, trong mắt tràn đầy tươi cười, “Vũ nhi đừng tức giận,
chuyện hoà thân không nhất thiết cứ phải gả cho Hoàng thượng, chỉ cần là dòng họ hoàng thất đều có thể hoà thân được cả, ta đã nghĩ kỹ muốn đem
công chúa này ban cho ai rồi!”
Lòng tôi bỗng ngẩn ra, bật lên hỏi, “Ai cơ?”
Khoé miệng Long Kỳ mỉm cười, nhìn vào mặt tôi, “Hoàng thúc của ta nha!”
Tôi nghẹn họng trân trối nhìn, miệng há
hốc kinh sợ không thôi, Long Kỳ thế mà lại muốn ban Lena cho Hàm mặc nữa chứ! Đây là chuyện tôi không thể đoán nổi, nhưng Hàm mặc sẽ nhận sao?
Trong lòng tôi do dự, không biết nên đi phân tích tầng quan hệ kiểu này
thế nào nữa. Long Kỳ nhìn thấy vẻ mặt sốt ruột của tôi, nụ cười chợt
trầm xuống, môi bạc bá đạo xẹt qua má tôi, tôi khẽ thở khó hiểu nhìn
chàng, “Chàng làm gì vậy?”
“TRẫm còn định hỏi nàng xem đang nghĩ gì
kìa, đang lo lắng cho hoàng thúc sao?” Long Kỳ nheo mắt nhìn tôi, trong
mắt hiện lên một luồng khí lạnh, bị chàng nhìn thấu, mặt tôi ửng đỏ, nói mềm mại, “Em không biết!”
“Tốt lắm, chuyện này cứ vậy mà làm! Ngày mai trẫm sẽ tuyên bố trong buổi thiết triều, nàng cũng đừng nên lo lắng!”
Tuy giọng điệu Long Kỳ bá đạo, nhưng lại
ôn nhu nhìn tôi, trong lòng tôi bỗng rối loạn ghê gớm, theo bản năng mở
miệng cầu xin chàng, “Cũng không thể vội vàng được ạ!”
Long Kỳ nheo mắt lại, “Vì sao?”
“Bởi vì…Vì em được không?” Tôi không biết nên nói thế nào nữa, tôi nên bảo Hàm mặc vì tôi mà uống rượu sao? Lúc
này đang lúc tâm tình hắn rối loạn, Long Kỳ lại có ý tứ hôn, tôi rất sợ
hắn chịu không nổi bỗng chốc phát sinh xung đột gì đó với Long Kỳ, lấy
tính tình Hàm mặc thì khó nói lắm.
Ánh mắt nghiêm nghị của Long Kỳ nhạt hẳn, “Hoàng thúc mấy ngày gần đây đã không thèm quan tâm đến triều chính
rồi, trẫm tưởng muốn mang niềm vui tới cho thúc ấy chứ. Nàng đã yêu cầu
trẫm như vậy rồi, vậy trẫm cũng rời lại mấy ngày nữa vậy!” Trong giọng
nói nghe không ra là quan tâm Hàm mặc hay không nữa, nhưng vẫn đồng ý
với yêu cầu của tôi. Vì sao tôi nghe lại thấy có chút khó chịu, chả nhẽ
Long Kỳ vẫn còn hoài nghi quan hệ giữa tôi và Hàm Mặc sao? trong lòng
tôi bỗng chốc thấy khủng hoảng vô cùng, chàng nói mấy ngày nay Hàm mặc
đã không quan tâm chính sự rồi, chàng đã biết cái gì rồi sao?
Trở lại cung điện, tôi rầu rĩ không vui
nằm lên trên đệm, cảm súc không rõ. Theo lý mà nói, tôi không nên lo
lắng nhiều tới Hàm mặc làm gì, nhưng cứ nghĩ đến hắn tức giận, tôi lại
đau lòng vô cùng. Tôi nợ hắn nhiều lắm, kiếp này không thể báo đáp được, chỉ hy vọng hắn có thể vui vẻ mà thôi. Mà hiện giờ Long Kỳ ban Lena cho hắn, hắn có hạnh phúc không đây?
Tôi thở dài thật mạnh, “Tỷ tỷ à, người
đừng có thở dài nhiều như vậy chứ! Nếu tỷ tỷ không vui vẻ, toàn bộ cung
Phiêu Hoa này sẽ lạnh lẽo lắm đó, thực buồn quá ha!”
Tiểu Thuý oán giận, Tiểu Lan nói tiếp
lới, “Nếu không như vầy nè, chúng ta ra cung đi giải sầu đi! Trước kia
tỷ tỷ tâm tình không tốt, chẳng phải đều cùng Hàm vương gia đi giải sầu
đó sao?”
“Tiểu Lan?” Hoan Nhi không hờn giận bảo
nàng ta im mồm lại, tiểu lan lè lười nói hiền lành, “Tỷ tỷ, thực xin
lỗi, em không phải cố ý nói đến Hàm Vương gia đâu ạ!”
Tôi bị lời của tiểu Lan nói cho cảm động, ra cung ư? Chẳng phải là cách tốt sao! có lẽ tâm tình buồn bực của tôi
được giải phóng cũng không chừng.Nghĩ đến đây tôi cười khẽ, nhìn về tiểu thuận tử phân phó, “Chuẩn bị cho ta một bộ nam trang vừa người!”
Tiểu thuận tử há hốc mồm thở, cuối cùng
vẫn không ngăn tôi lại, trong chốc lát, hình tượng của tôi đã biến thành một công tử phong tình, mặc cẩm bào thêu, quạt giấy cầm tay, dung mạo
xinh đẹp tuyệt tần tuyệt luân, nhìn lúc đó trông toát ra thần thái câu
hồn người vô cùng.
Chỉ dẫn một mình tiểu thuý ra cung, còn
những người khác tôi để lại trong cung để ứng phó mọi chuyện. Tôi cầm
lệnh bài mà Hà công công đưa cho tiểu thuận tử mang đến cho tôi mang
theo bên người, ổng là đại tổng quản trong cung, đều có quyền lực nhất
định, binh lính bên cửa cung cũng không dám ngăn lại, để cho chúng tôi
thắng lợi ra cung.
Nhận rõ phương hướng tôi hướng tới nơi nóng nhất trong kinh thành – phố Bách Hoa đến.
Dọc theo đường đi, bị cảnh tượng phồn
vinh cổ kính làm