ề để yên, hôm nay
vừa uống xong thuốc bổ Hoan nhi bưng tới, thấy trong bụng đau một trận,
đau đến mức làm tôi hừ nhẹ một tiếng, vỗ về bụng, mặt nhăn lại, Hoan nhi thấy thế sợ tới mức không dám coi thường, vội vàng tới đỡ tôi lên,
“Nương nương, người thấy sao rồi?”
Tôi thở mạnh, thúc giục nàng ta, “Mau…Nhanh đi mời Thái y tới đây mau!”
“Ôi, vâng, nương nương người kiên nhẫn
chút, nô tì sẽ lập tức đi! Lộ Nhi mau tới coi nương nương chút!” Lộ Nhi
đi vào, Hoan nhi thì chạy như bạy đi gọi Thái Y.
Vừa lúc Tiểu Thuận Tử cũng từ Mạc Cung trở về, nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của tôi thì chạy nhanh đi gọi Hoàng thượng.
Sao thế nào mà đã vậy, tôi tự nhận là
mình không có ăn bậy bạ gì đó cả mà, sao bụng lại như có ai đó dùng dây
cương siết chặt lại vậy, cõi lòng tan nát. Lộ Nhi giúp tôi chậm rãi tới
bên giường, trên mặt tôi chảy đầy mồ hôi, Lộ nhi nhìn khẽ nấc lên thương tâm, “Nương nương, người rốt cục là làm sao vậy, ….aizzz….Hoan nhi sao
tới giờ vẫn chưa trở lại vậy?” Nàng ta đi ra trước cửa nhìn xung quanh,
lo lắng kêu lên, vừa dùng khăn ướt lau mồ hôi cho tôi, bụng tôi càng
ngày càng đau tới mức ý thức cũng trở nên rối loạn, trong lòng nảy lên ý nghĩ kinh sợ, có chuyện gì đây, cục cưng của tôi, cục cưng của tôi sao
rồi? Tôi cứ nghĩ tới cục cưng còn trong bụng lòng đều rối loạn, nước mắt không ngừng được trào ra, Long Kỳ…Chàng mau tới đây đi…
Đúng lúc này nhìn thấy bóng áo bào của
Long Kỳ ở cửa, chạy tới bên giường, cầm tay tôi lắc mãi không thôi, “Vũ
nhi….Sao rồi…Sao lại đau…Thái Y đâu?”
Lộ Nhi sợ tới mức quỳ xuống đất không dậy nổi, giọng trở nên nghèn ngẹt, “BẨm Hoàng…..Hoàng Thượng…Đã đi gọi
rồi….Đang trên đường tới…”
Long Kỳ chắt chặt răng lại, “Nếu ái phi trẫm có chuyện gì không hay xảy ra, toàn bộ các ngươi đáng chết hết!”
Tôi thở mạnh, bấm chặt tay vào sâu trong
da thịt chàng, tôi hừ khẽ, từng đợt đau đớn trong lòng như thuỷ triều
đánh tới mãnh liệt, nghe thấy tiếng Long Kỳ lo lắng gọi, “Vũ nhi…” Lúc
này nghe thấy Thái Y chậm chạp chạy đến, chạy nhanh tới bên giường, tôi
từ trong tầm mắt mơ hồ nhìn thấy Thái Hậu, Lệ phi và Lan phi cũng đều
tới. Lúc này tôi bỗng dưng sáng tỏ, bắt đầu sợ hãi, cục cung của tôi
nhất định là….chắc chắn là không giữ được….
Thái Y sau khi bắt mạch xong thì nhíu mi, Long Kỳ tức giận quát to, “Vũ nhi rốt cục thế nào? Nói mau!”
Thái Y trừng mắt, quỳ sụp xuống đất cất giọng run run nói, “Bẩm Hoàng Thượng, đứa nhỏ của nương nương đã không còn,,,”
Ầm….Những lời này như búa tạ nện thẳng vào lòng tôi đau đớn, đứa con…đã không còn…không còn nữa…Sao lại thế được…Vì sao…
Long Kỳ giọng lạnh như băng đá hỏi lại,
“Ngươi nói đứa con của trẫm đã không còn nữa?” Thái Y giọng run rẩy,
“Đúng vậy…Haòng Thượng….đứa bé của Vũ nhi nương nương đã không còn nữa…”
Ánh mắt Long Kỳ lạnh thấu xương đảo lên, tức giận vô cùng, cầm chặt tay áo của Thái Y, “Vì sao? Nói cho trẫm biết vì sao?”
Thái Y sợ tới mức bỗng chốc ngơ ngẩn cả người, mồ hôi ướt đẫm cả áo, “Lão nô….Lão nô …Tạm thời vẫn còn chưa điều tra rõ…”
Tôi nghe được vậy lúc này cơn đau trọng
bụng đạt tới đỉnh điểm trào dâng, tôi hét lên một tiếng khiến Long Kỳ để ý, chàng nắm chặt tay của tôi, nói nhẹ nhàng, “Vũ nhi…Ta ở đây…Ta ở
đây..”
Ngay lúc tôi sắp ngất đi, lại nghe rõ có
người nói hoảng lên, “Nương nương ra máu…nương nươgn ra máu…” Đầu tôi
chấn động, chìm vào hôn mê.
Trong bóng đêm tôi không muốn tỉnh lại,
lại là cơn ác mộng như trước, tôi đi dọc theo một đường hầm dài, tiến
tới phía trước, tôi gần như điên cuồng, có tiếng cười nhạo khắp nơi,
tiếng cười lạnh tanh…càng ngày càng rõ ràng hơn…Tôi không muốn tỉnh
lại…Đây là đâu…Ai đang cười…là ai vậy? Tiếng cười này đinh tai nhức óc
ập tới áp lấy tôi, tôi cố kêu lên, nhấc chân chạy thật lực tới tận cuối
đường hầm…Tiếng cười lúc rõ lúc không vang bên tai…Tôi hét lên chói
tai…Càng cố sức chạy thục mạng tớiđằng trước, cả cung điện to như thế mà chỉ có mỗi chiếc giường duy nhất, tôi ngã xuống giường, sau đó xoay mặt nhìn ra ngoài bóng đêm, tim đập bình bịch, hình ảnh cứ lặp đi lặp lại,
hoá ra người ngồi trên giường, mặt không có chút máu kia thật sự là tôi…
Tôi không cam tâm…Tôi thực không cam
tâm…Trong đầu tôi rống lên biến thành tiếng rên rỉ, một luồng chất lỏng
nóng bỏng rơi xuống khoé mắt, một giọng nam nhẹ nhàng ôn nhu vang bên
tai làm tôi nhớ tới Long Kỳ…Chàng ở đâu…Tôi vươn tay ra sờ soạng lung
tung, giữa chừng thì được một bàn tay to nắm chặt, lại nghe rõ âm thanh
truyền đến, “Vũ nhi…Nhanh tỉnh lại đi…Vũ nhi của ta…”
Là tiếng Long Kỳ đang gọi tôi…là chàng…Ý
thức một lần nữa quay trở về, tôi hởi mở hé mắt ra nhìn, khuôn mặt mệt
mỏi của Long Kỳ đập vào mắt, “…” Tôi bỗng phát hiện ra cổ họng bỗng
không phun ra được từ nào, nỗi đau xót chỉ khiến tôi rơi lệ, Long Kỳ đau lòng lau khô nước mắt cho tôi, “Không sao rồi, Vũ nhi…Không sao rồi..”
Tôi há miệng thở dốc, khốn khổ mãi mới cất nổi giọng lên, “Con…”
Long Kỳ cau mày, “Không sao…. Ta chỉ cần nàng ổn….Cái gì cũng không sao cả….Con không cần….Ta chỉ cần nàng..”
Tôi nhắm chặt mắt lại, mệt mỏi
