pacman, rainbows, and roller s
Hoàng Hậu Anh Túc

Hoàng Hậu Anh Túc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213794

Bình chọn: 7.00/10/1379 lượt.

trên người Triệu Vận Chi vẫn đang giãy dụa kêu to, lúc này

ánh mắt bà ta loé lên tia tuyệt vọng, lắc lắc đầu, nhắm chặt mắt lại,

làm như đã hết hy vọng. Đây rốt cục là có chuyện gì xảy ra ha, tôi

ngướng mắt nhìn về phía Long Kỳ, vẻ mặt hắn không có biểu hiện gì ngồi ở đó, bộ dạng thờ ơ, ánh mắt lơ đãng nhìn đám đông dồn đến, hắn đang nhìn gì đây?

Lúc này Lý đề đốc lấy một tấm bài gỗ trên bàn hướng trên đài giơ cao, lớn tiếng “Hành hình”, cả pháp trường bỗng

lặng ngắt như tờ, tĩnh mịch tới mức chỉ cảm thấy đám bụi đất khô ráo bốc lên bốn phía, ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn chăm chú vào trên mặt

khủng bố của Triệu VẬn Chi, bỗng bà ta ngẩng đầu lên, nhìn trời cười

điên cuồng một hồi, nhưng không phát ra âm thanh nào, chỉ nhìn thấy cổ

họng bà ta rung động, không nói ra thì sự thống khổ, tuyệt vọng của bà

ta, trong đôi mắt chết chóc chảy xuống một dòng nước mắt, đột nhiên cúi

đầu xuống.

Bên cạnh bà ta xuất hiện một thân hình khoẻ mạnh nhanh nhẹn, tay giơ cao đại đao, từ từ nhằm xuống chiếc cổ của Triệu Vận Chi.

Đến lúc này, tôi thực sự không có đủ can

đảm để nhìn tiếp nữa, mặc kệ trước kia có tôi hận Triệu Vận Chi thế nào, lúc này đây trừ chuyện thở dài ra thì không còn gì khác, tôi xoay người tách ra khỏi đám đông, hoảng hốt đi trên đường phố.

“Tỷ tỷ..?” Đằng sau Tiểu Thuý Tiểu Lan đi theo, có âm thanh răng rắc rất rõ truyền tới, cũng mang đến tiếng mọi

người bay trong không gian, hít vào, thì thào, tôi không dám quay đầu

lại nhìn cảnh phía sau, cứ đi thẳng một mạch về phái trước, đáy lòng

không có cảm xúc gì, kiểu giết người thế này chẳng đáng phải vui mừng gì cả, tuy bà ta chết chưa hết tội, nhưng lòng tôi vẫn thấy không vui.

Triệu Vận chết, có nghĩa là tôi hoàn toàn được tự do, tôi muốn tỉnh lại

đứng dậy, con đường phía trước mờ mịt, tôi phải nhanh chân một chút để

hoà nhập với thời đại này thôi, học kỹ năng sinh tồn, muốn sống thật

tốt.

Đúng vậy, Diệp Vũ, nhanh thay đổi đi!

Thay đổi thành một người dũng cảm trong tương lai, càng bị áp chế lại

càng phải hăng hái hơn! Đến cả tử vong mày cũng trải qua rồi, không còn

gì làm khó được mày nữa, không phải vậy sao? Nhanh chóng thể hiện mặt

bình tĩnh của mày, đối mặt đi!

Trong lòng một hồi đấu tranh làm tôi thấy có chút hy vọng, sức sống tràn ngập khắp trong thân thể, “Chúng ta đi

ăn cơm thôi! Chết đói rồi”

Không phải chứ! Biểu hiện kiểu gì vậy?

Chả nhẽ những lời này không đúng vậy sao? Ánh mắt hai con bé nói cho tôi biết, hai nàng không theo kịp nhịp điệu của tôi, “Sao trông mặt ngố

thế! Ta không nợ tiền của các ngươi, các ngươi không muốn ăn cơm sao?

Nhanh chút đi thôi!”

Kinh đô Cổ trấn có vài quán ăn lớn, trước kia không có tiền tôi có đi qua đó vài lần, vì do ngượng ngùng, tôi

cũng không dám hy vọng xa vời cùng giống người khác xuyên qua gặp được

quý nhân, vài lần nóng lòng muốn thử rồi tuyên bố dừng, cuối cùng khuấy

động phong ba, hiện giờ thì ha ha! Trong lòng đắc ý, trong túi tôi có

hẳn một ngàn lượng rồi này! Hôm nay tôi sẽ đàng hoàng đi hưởng thụ một

lần.

Đợi chút, tôi thấy kiểu gì hai nha hoàn

kia cũng chẳng giữ thể diện cho tôi gì cả, nhìn xem quần áo rách tơi tả, tóc rối loạn như đám rơm, xuất hiện trước tửu lâu sang trọng, hình

tượng rất quan trọng, cử chỉ hành vi cũng hào phóng hơn chút, muốn để

cho người khác nhìn vào phải thấy là một người nho nhã. Vì vậy, dựa theo cách tôi làm, ba người chúng tôi đi thay quần áo, sửa sang mặt mũi

trước đã.

“TRước tiên đừng vào vội, chúng ta đi tìm một phòng ở khách sạn trước đã, thay quần áo xong thì mới đến, đi nào!

Chúng ta đi dạo phố nào!”

Phản ứng của các nàng dường như vĩnh viễn chậm hơn tôi một bước, cả hai cùng kinh ngạc, trợn to mắt, tôi vốn là

người mạnh mẽ mà, gặp được tôi, các nàng nhất định là ngốc vô cùng.

TRên thế giới này đẹp nhất là trang phục, không phải quần áo người Hán, mà là màu hoa sen, lụa mỏng xanh nhạt,

trắng trong tinh khiết, kiểu may tinh tế, rất xứng với chiếc quần màu

xanh nhạt kia, phải nói là cực kỳ thanh nhã, diễm lệ, thoát tục.

“Lấy cái này đi, ông chủ, cho tôi một bộ

nào” Có lợi nhuận đến, đương nhiên ông chủ vui vẻ ra mặt rồi, còn không

quên khen một câu “Cô nương đúng là có con mắt tinh đời, liếc một cái đã nhìn ra nó là bất phàm, bộ quần áo này rất có khí chất, thanh lễ nhã

nhặn, rất hợp với cô nương xinh đẹp như hoa, quả thực rất hợp với cả

người cô nương, đúng là người đẹp vì lụa nha”

Tôi mím môi khẽ cười, lòng có chút vui

sướng, được người khen ai mà chẳng thích chứ! Lúc này Tiểu Thuý tiểu Lan cũng đã chọn được quần áo đi đến chỗ tôi. Chúng tôi nhanh chóng tìm

được một khách sạn, lúc này trời đã chuyển sang chiều, chân trời có

nhiều mây, nắng nóng như lửa, nhìn tình hình đó, bà chủ thấy chúng tôi

bước vào cửa rất nhiệt tình tiếp đón “Mấy vị muốn ở trọ sao?”

“Đúng thế, phiền bà cho chúng ta hai

phòng, chuẩn bị cho chúng ta mỗi phòng một ít nước ấm, chúng ta cần tắm

rửa” Vài ngày bị bắt, toàn thân rất thối, khó chịu vô cùng.

“Được, mời ba vị cô nương lên lầu trước

đã, tôi sẽ dẫn ba vị lấy phòng ở, rồi chuẩn