tôi
cố chịu tới mức như tra tấn! Ghét nhất là bị người khác nhìn, trên mặt
lại không có hoa văn gì, có gì mà nhìn chứ. “Vương tử Cao Ly à, anh
không đói bụng sao?” Tôi cố gắng vào đề, không ngờ hắn lại cười nói nhẹ
nhàng, “Không đói!”
“Cô nương có thể múa cho tôi xem một điệu nữa được không?” Lời nói kế tiếp của hắn làm tôi lắp bắp kinh hãi, nuốt vội bị nghẹn, tôi ho nhẹ một tiếng, cố nói cho thông, “Vương tử người
vừa nói gì vậy?” Lại múa nữa sao? Tôi cũng không phải chuyên nghiệp nha, tôi đương nhiên là không đồng ý rồi. Vương tử Cao Ly nhìn thấy tôi
nghẹn, rất lo lắng, “Không có gì! Cô nương không sao đấy chứ?” Ha ha,
hắn tưởng thật vậy.
Tôi cười lắc đầu, “Không sao, không sao,
uống miếng nước thì ổn rồi” Nói xong tôi bưng chiếc chén trên bàn uống
một hơi cạn sạch. Ôi! Sao cay quá vậy nè? Một dòng chất lỏng bỏng rát
trôi xuống cổ họng, lần này tôi ho tới mức mặt mũi đỏ bừng lên, vương tử Cao Ly cũng hoảng sợ, vội vàng vỗ nhẹ vào lưng tôi, “Người đâu, mang
nước lại đây!”
Tôi uống mấy ngụm nước to, mới có cảm
giác thoải mái hơn nhiều, tôi cười có vẻ khó coi chút, “Vương tử đại
nhân à, lần sau nhớ rõ đừng rót rượu bừa bãi đặt trước mặt tôi nha, tôi
không biết uống rượu đó”
Vương tử Cao Ly cười xin lỗi, “Thực xin
lỗi cô, ta không biết cô nương không biết uống rượu, lần sau ta sẽ để ý
chút” Nhìn thấy hắn xin lỗi, trong lòng tôi dễ chịu chút, nhìn hắn trông rất buồn cười nói: ‘Ôi, sắc trời đã trễ vậy rồi, tôi làm cách nào trở
về đại điện đây?’ đương nhiên đây là chủ ý của tôi nha! Chủ nhân chưa mở miệng, tôi đương nhiên muốn giả vờ thục nữ chút.
Vương tử Cao ly nhìn bóng đêm, “Cô nương
đêm nay đừng về nữa, ở lại quý phủ của ta nghỉ ngơi thì tốt hơn” Tôi giả vờ kinh ngạc, “VẬy…Vậy…làm thế sợ quá phiền phức rồi! Chẳng may?” Tôi
nói lững lờ không hết câu, nói vậy hắn cũng đoán được mà, vương tử Cao
Ly nói rất nhanh, “Sao lại không tiện chứ, không ai dám từ chối cả! ở
đây ta làm chủ” Tôi yên lòng, chỉ cần hắn là lớn nhất thì có lợi cho tôi làm việc rồi.
Tôi được an bài tại một gian phòng, cùng
nói chuyện hàn huyên với Vương tử Cao Ly một lát, tôi giả vờ mệt mỏi,
hắn đương nhiên cũng không muốn bắt buộc tôi nói chuyện, bảo tôi sớm
chút nghỉ ngơi, ngày mai lại tán gẫu vậy.
Nằm trên giường, nghĩ lại bắt đầu chuyện
đêm nay, lòng tôi vô cùng hưng phấn, không ngờ lại dễ dàng như thế, cứ
như vậy bắt được lòng một người, nhưng, cái loại kiểu tôi này ánh mắt
nhìn trúng hắn, nếu hắn không có cảm giác mới lạ.
Chẳng có nhiều thời gian để nghĩ ngợi vớ
vẩn, Long Kỳ hiện giờ ở đâu đây? Hắn có biết tôi cũng tiến cung sao? Nếu hắn biết chắc mặt mũi trông khó coi lắm đấy.
Hắn đang ở đâu? ở trong phòng Lena sao? Ở cùng một chỗ với nàng ta sao? Chết tiệt tôi nghĩ chuyện đó làm gì thế?
Long Kỳ là loại người dựa dẫm vào phụ nữ làm việc hay sao? Có lẽ Long Kỳ không đồng ý điều kiện của Lena đâu, tôi còn lo gì nữa chứ? Đến tận bây giờ tôi vẫn có chút mơ hồ, vì sao bọn họ lại tìm nhóm Long Kỳ để tạo
phản mà không đi tìm nhị hoàng tử của hoàng triều Vĩnh Hãn nhỉ? Rốt cục
Long Kỳ có thân phận chức vụ gì mà làm cho bọn họ phải trả giá đại giới
lớn như vậy, phải làm cho một vị quẫn chúa ở tận trên cao lại đóng giả
nha hoàn tiếp cận? Sao tôi lại quên hỏi Hà công công thêm chứ?
Chả lẽ Long Kỳ là thủ hạ của nhị hoàng tử sao? Hay là…? Trong lòng tôi bị tiếng nói bên trong làm cho hoảng sợ,
chả nhẽ nhị hoàng tử chính là Long Kỳ sao? “Ầm” một tiếng lửa lớn nổ
tung lên, không, không đâu, Long Kỳ không có kảh năng là nhị hoàng tử
đâu. Hắn làm sao mà là nhịi hoàng tử chứ? Nếu là nhị Hoàng tử thì sao
lại mạo hiểm tới Đột Quyết tìm chứng cớ chứ? Chẳng may có chuyện xảy ra
thì sao? Hoàng triều Vĩnh Hán phải làm sao đây?
Tôi nghĩ ngợi tới điên mất, Long Kỳ nếu
thực sự là nhị hoàng tử thì sao đây? Từ sự kiện vụ án chết người kia bắt đầu, vẫn là Long kỳ phụ trách mà, hơn nữa mục đích làm vậy, chính là
phủ định chuyện thái tử chính là Nhị hoàng tử, Long Kỳ đang giúp hắn
sao?
Cố gắng nhớ lại mọi chuyện trước đây, lúc bị Hắc Quỷ Môn đuổi giết, Viêm Hoả kiêu ngạo, Hà công công muốn nói gì
lại thôi, mọi người ai ai cũng kính trọng với Long Kỳ, cùng thề chết bảo vệ. Trời ơi, chỉ chuyện này thôi cũng đã chứng minh thân phận Long Kỳ
tôn quý thế nào rồi, tuyệt đối không phải là quan viên bình thường, cho
dù là người tâm phúc bên cạnh hoàng thượng thì cũng không được kiểu đãi
ngộ thế này, rốt cục Long Kỳ là ai vậy cà?
Tôi bình tĩnh một chút, trong lòng lại
thấy đau đớn không xiết, trong lòng dường như bị ai đó đấm cho một quả
mạnh, có kiểu nghĩ muốn chạy trốn. Tôi sợ chuyện này là thực, nhưng lại
không dám thừa nhận. Trời ơi! Tôi rốt cục đang làm cái gì vậy nè? Không
phải là trong lòng đang rối rắm lắm sao, cứ nhớ lại cảnh tôi và Long Kỳ ở chung mấy ngày với nhau, dường như có sợi dây vô hình cứ thế buộc chặt
chúng tôi lại một chỗ, đầu tiên là chuyện phá án, tiếp theo là chuyện bị đuổi giết, tiếp đó là tới Đột Quyết, giả vờ làm vợ của hắn, cùng ngủ
chung giường với hắn, còn có gì nữa nhỉ? Còn có là tôi k