Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hoàng Hậu Lười Y Nhân

Hoàng Hậu Lười Y Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3226361

Bình chọn: 10.00/10/2636 lượt.

hoảng, nhưng cũng không cảm thấy quá khó khăn. Kiếm quang đã đến, cô vô ý thức mà nhắm chặt hai nhắm. Hàn quang vụt đến đập vào mặt, chỉ trong phút chốc, mấy sợi tóc trên trán cô nhẹ nhàng vung lên.

Thế nhưng đợi thật lâu, thật lâu, chuyện tưởng sẽ xảy ra lại chậm chạp không chịu phát sinh.

Y Nhân nhịn không được mở mắt ra nhìn, ngơ ngác mà nhìn phía trước.

Một bàn tay đã nắm lấy mũi kiếm. Máu tươi từ những khe hở chảy ra. Ngón tay thon dài, thanh tú mà mạnh mẽ.

Ánh mắt cô từ cánh tay nhìn lên, sau đó liền trông thấy Bùi Nhược Trần. Bùi Nhược Trần với vẻ mặt trầm tĩnh. Bùi nhược Trần tuấn tú đĩnh trực.

“Ở đây rất nguy hiểm, đi thôi.” Hắn ném trường kiếm trong tay xuống đất, sau đó dùng cánh tay trái không bị thương kéo Y Nhân phóng ta khỏi vòng chiến.

“Nhược Trần!” Bên ngoài vòng chiến, tiếng gào to hỗn loạn tức giận của Bùi Lâm Phổ truyền đến, “Ngươi muốn làm trái ý ta?!?”

Bùi Nhược Trần dừng bước, cánh tay đang nắm lấy Y Nhân dường như dằn thêm sức, biểu tình cũng không rung động bao nhiêu. Nhưng từ góc độ khá lớn của Y Nhân nhìn qua, khó khăn lắm mới có thể thấy được, trong đáy mắt như có như không một nỗi khổ riêng đang làm khó hắn.

Hắn có lẽ vẫn rất nghe lời phụ thân hắn. Y Nhân nghĩ, hắn đúng là một đứa con ngoan.

“Nhược Trần,” Ngay sau đó, giọng nói của Hạ Lan Tuyết truyền đến, “Người các ngươi muốn bắt là ta, vì sao phải liên lụy đến người vô tội. Lẽ nào ngươi quên ngươi đã hứa với ta chuyện gì rồi sao?”

Anh từng giao phó Y Nhân cho hắn. Bùi Nhược Trần tự nhiên vẫn nhớ rõ.

“Ta tất nhiên không quên.” Bùi Nhược Trần trầm ngâm trong chốc lát, sau đó chuyển hướng qua Hạ Lan Tuyết, thản nhiên nói, “Nhưng người đẩy nàng rơi vào cảnh nguy hiểm, không phải là ta, mà là ngươi.”

Nói xong, Bùi Nhược Trần dùng sức kéo mạnh tay. Y Nhân lảo đảo một chút, sau đó, lất thất theo sát hắn đi ra ngoài.

Bước chân Bùi Nhược Trần kiên định, không hề chần chờ chút nào.

Tất nhiên, hành vi của hắn đã không hề lo lắng mà chọc giận Bùi Lâm Phổ.

Ban đầu, Bùi Lâm Phổ cũng không có ý đồ gì với Y Nhân. Đối với ông mà nói, Y Nhân chẳng qua cũng chỉ là một con người nhỏ bé đến mức không thể nhỏ hơn được nữa, là một sự tồn tại không hề quan trọng.

Nhưng hiện tại, ông đột nhiên cảm thấy được một sự uy hiếp lớn lao.

Đây là lần đầu tiên Bùi Nhược Trần làm trái ý ông. Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên hắn không chịu nghe lời của ông.

Cho dù ông bắt Bùi Nhược Trần phải cưới Hạ Lan Du làm vợ, Nhược Trần cũng chỉ nhẹ nhàng mà đáp một câu, “Được.”

Hôm nay, hắn dĩ nhiên ở trước mặt mọi người, vì một nữ tử như con kiến hôi kia, mà làm trái ý ông!

Bùi Lâm Phổ giơ tay lên, làm một tư thế tuyệt sát.

- – - Trước khi sự tình diễn biến đến nước ông không thể khống chế, ông đã quyết định diệt trừ Y Nhân.

Bùi Nhược Trần xem tư thế kia tất nhiên hiểu được, sắc mặt của hắn hơi biến đổi.

Sự tình đột nhiên phát triển đến một điểm tới hạn. Dịch Kiếm cũng điều toàn bộ quân đội trong rừng cây đi ra, bóng đen ngập đường.

Sau đó, một tiếng cười bừa bãi từ rất xa vang lên.

Tiếng cười hồn hậu, già nua, kiêu ngạo đến cực điểm.

Tiếng cười cấp tốc lại gần.

Tâm thần mọi người đều rúng động, không hẹn mà cùng nhìn về phía phát ra tiếng cười.

Không bao lâu sau, một ông lão có dáng dấp như kẻ ăn mày liền xuất hiện trên một ngọn cây trụi lủi đen khô. Y Nhân nở nụ cười, sau đó gọi một tiếng, “Vũ gia!”

Ông ấy không chết, thật tốt quá.

“Tiểu nha đầu ngươi cũng ở đây sao? Được, tốt lắm.” Người vừa tới chính là lão già kỳ quái lần trước đã bắt cóc Y Nhân. Nhìn thấy Y Nhân, đôi mắt chằn chịt những nếp nhăn cũng sáng ngời lên, “Tiểu nha đầu, chờ ta thu phục kẻ phản bội trước đã, sau đó sẽ cùng ngươi ôn chuyện.”

“Kẻ phản bội…” Y Nhân giật mình, vô ý thức mà liếc nhìn về phía Bùi Lâm Phổ.

Trong một khắc khi nghe thấy tiếng cười kia, sắc mặt Bùi Lâm Phổ liền trở nên trắng bệch một cách thần kỳ.

Bọn họ đã từng là đồng liêu.

Bọn họ đã từng đứng chung trong một chiến hào, từng vì cùng một chủ nhân mà thí mạng.

Tuy rằng chuyện này cách đây đã hơn mười năm, nhưng sao Bùi Lâm Phổ lại không nhận ra giọng của Vũ gia cho được.

“Ngươi… Ngươi còn chưa chết sao?” Sắc mặt của ông thay đổi mấy lần, càng lúc càng trở nên tái nhợt.

Thế nhưng, Thừa tướng rốt cuộc vẫn là Thừa tướng.

Sau khi vượt qua nỗi khiếp sợ ban đầu, Bùi Lâm Phổ rất nhanh chóng đã khôi phục lại như thường. Võ công của Vũ gia cao đến mức nào, hiện tại ông cũng có một đội quân cao thủ đại nội nghiêm chỉnh, há phải sợ lão sao.

“Ngươi tất nhiên cho rằng ta đã chết.” Vũ gia làm như không thấy đám thủ hạ của Bùi Lâm Phổ, hãy còn đứng trên ngọn cây, nói trong nỗi oán hận, “Năm đó, ngươi vây ta ở trong Lăng Tiêu Điện rồi phóng hỏa thiêu trụi điện phủ. Ngươi nghĩ rằng ta đã bị đốt thành tro rồi, có đúng không? Hừm, không ngờ chứ gì. Vũ gia ta chẳng những không chết, còn phát hiện được dưới nền đất Lăng Tiêu Điện có một địa đạo. Ta ở trong đó khổ tu hơn mười năm. Chấp ngươi hôm nay có thiên quân vạn mã cũng không làm gì ta được đâu. Bùi Lâm Phổ, năm đó ngươi phản bội Tức phu nhân, cũng nên lường