h tuyệt thực, vậy thì không cần.”
“Ta không tuyệt thực. Chỉ là, ta làm sao biết được các ngươi bỏ gì trong thức ăn?” Hạ Lan Thuần sắc mặt chưa động, “Ban đầu vì sao lại cứu ta? Nếu ngươi muốn bao biện thì không cần phải làm vậy?” Hai má đã gầy đi rất nhiều, nhưng vẫn lạnh lùng cứng rắn như đá. Hạ Lan Tuyết ngẩn người, đột nhiên phá lên cười, càng cười càng lợi hại. Cười đến mức chảy cả nước mắt. Nhưng bởi vì là Hạ Lan Tuyết cho nên ngược lại còn có vẻ như ngọc châu rơi trên tuyết, hoa xuân nở rộ.
Hạ Lan Thuần thấy vậy, tuy rằng phản cảm nhưng cũng không ngừng cảm thán: Cũng khó trách sao mọi nữ nhân đều yêu thích hắn.
“Nếu ta muốn hại ngươi, cần gì phải làm ra chuyện buồn cười như vậy?” Hạ Lan Tuyết vừa thở hổn hển vừa nói, giống như vừa nghe được câu chuyện nực cười nhất thế gian.
“Ngươi cứu ta, cũng chỉ vì muốn biến ta trở thành con rối của ngươi mà thôi.” Hạ Lan Thuần không phải là người hời hợt nhưng cũng không quá mức sâu sắc. Thấy Hạ Lan Tuyết vẫn còn đang cười, Hạ Lan Thuần cũng đành buông bỏ, “Vậy sao ngươi lại phải giam lỏng ta ở đây?”
“Ngươi cho rằng tất cả mọi người đều giống như ngươi, hoàn toàn không có chút tình người nào sao?” Hạ Lan Tuyết đột nhiên dừng cười, lạnh lùng nhìn hắn. “Ta giam lỏng ngươi chính là vì Dung Tú. Ta vốn đã định thả ngươi đi, để ngươi cùng Dung Tú tìm một nơi vắng vẻ chung sống cuộc đời bình dị. Không ngờ ngươi chẳng những không tỉnh ngộ, ngược lại càng ngày càng chấp mê. Cho dù sau này ta có thể thả ngươi tự do, ngươi cũng quyết định sẽ không vì A Tú mà mai danh ẩn tích, có đúng hay không?”
“A Tú…” Hạ Lan Thuần cúi đầu, nhẹ nhàng nỉ non gọi tên. “Nàng hiện tại… thế nào rồi?”
“Nàng đang nghỉ ngơi ở Vân Sơn Tự. Mỗi ngày đều treo đèn niệm phật, không còn vui thú chuyện trên đời.” Hạ Lan Tuyết lẳng lặng nói. “Hạ Lan Thuần, ngươi cho ta một lời chắc chắn, rốt cuộc ngươi có chịu theo A Tú bỏ đi hay không?”
Hạ Lan Thuần trầm ngâm không nói.
Hạ Lan Tuyết nhướng mày, sát khí bừng bừng, mắng hắn: “Căn bản là ngươi không cần nàng, sao phải hết lần này đến lần khác cho nàng hy vọng! Bắt nàng tận mắt nhìn thấy ngươi tự sát, bắt nàng phải đau lòng tuyệt vọng như điên như cuồng!”
“Ngươi còn thích nàng ư?” Hạ Lan Thuần đột nhiên ngẩng đầu, nghiền ngẫm mà nhìn Hạ Lan Tuyết. “Chẳng lẽ trong lòng ngươi đối với nàng vẫn nhớ mãi không quên?”
“Không phải.” Hạ Lan Tuyết trả lời, chắc như đinh đóng cột.
“Làm gì mà phải phủ nhận nhanh như vậy?” Hạ Lan Thuần tựa hồ lại một lần nữa nắm quyền chủ động. Hắn lại gần từng bước, dừng lại trước mặt Hạ Lan Tuyết, gằn từng chữ: “Ngươi càng thích nàng, càng để ý đến nàng, ta lại càng muốn tra tấn nàng. Ta muốn bắt nữ tử mà ngươi chiếm không được đó phải sinh con cho ta, bị ta coi thường…”
“Ba!” Hạ Lan Thuần chưa nói xong, hắn đã phải lãnh trọn một cái bạt tai vang dội. Hạ Lan Thuần căm giận nhìn về phía Hạ Lan Tuyết. Hạ Lan Tuyết lại lạnh lùng thản nhiên nhìn lại hắn.
“Ngươi thật đáng thương.” Anh nhìn Hạ Lan Thuần, nhẹ giọng nói. “Ngươi cho rằng ngươi đang làm khó người khác, lại không hề biết rằng, ngươi đang làm khó chính bản thân ngươi.”
Dừng một chút, Hạ Lan Tuyết lại ôn hòa nhã nhặn nói tiếp. “Ta và Dung Tú đã không còn chấp nhất như lúc trước nữa. Quan tâm nàng, chỉ là vì nghĩ đến tình cảm chúng ta đã cùng nhau trưởng thành từ nhỏ đến lớn. Dù chỉ là bạn bè bình thường, ta cũng sẽ yêu thương che chở, huống chi lại là người mà ta đã từng yêu. Chỉ tiếc, loại tình cảm này, căn bản là ngươi không hiểu. Ngươi chỉ luôn tính toán xem ai đã nợ ngươi cái gì, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ tới ngươi đã thiếu người ta bao nhiêu. Hạ Lan Thuần, ngươi mắc nợ A Tú quá nhiều. Nếu còn là nam nhân, thì phải trả nợ!”
Hạ Lan Thuần vẫn giữ vẻ mặt đầy lửa giận như trước, cố chấp nhìn anh.
“Còn có một chuyện ta nghĩ mãi không ra.” Hạ Lan Tuyết đang muốn xoay người bỏ đi, nhưng trước khi đi lại đột nhiên nhớ đến một vấn đề. “Ta tự hỏi ta chưa từng làm gì có lỗi với ngươi. Vì sao ngươi lại hận ta đến vậy?”
“Vì ngươi quá kiêu ngạo, kiêu ngạo đến mức ngay cả ngôi vị hoàng đế cũng tặng không cho ta. Ta hận cảm giác về sự ưu việt của ngươi!” Hạ Lan Thuần đột nhiên hướng về phía Hạ Lan Tuyết gầm lên mãnh liệt.
Phải, kêu hắn làm sao không hận? Hắn đoạt ngôi vị hoàng đế của anh, đoạt nữ nhân của anh, bắt anh đi lưu đày, chèn ép anh hết lần này đến lần khác, nhưng Hạ Lan Tuyết lại chưa bao giờ thật sự thua. Anh vẫn dửng dưng như không, vẫn thong dong thảnh thơi, vẫn chẳng hề để ý, vẫn biến nguy thành an! Chuyện đến nước này, Hạ Lan Thuần hắn, ngược lại còn trở thành tù nhân của anh!
Nếu Hạ Lan Tuyết là con cưng của trời, vậy thì hắn, hắn chính là khí tử, là vận mệnh khí tử, là một đứa con riêng ngoài ý muốn sau một lần say rượu của Hạ Lan Vô Song, chỉ là một người có cũng như không!
Hắn ghen tỵ Hạ Lan Tuyết, ghen tỵ đến phát điên! Chỉ vì ghen tỵ, hắn mới mong muốn chiếm được những thứ Hạ Lan Tuyết muốn có, ví như Dung Tú.
Nghĩ đến đây, Hạ Lan Thuần cũng lắp bắp kinh hãi. Còn Hạ Lan Tuyết thì đã đi xa. Hạ Lan Tuyết đi xa nhưng lòng vẫn còn buồn bực. Lý do mà Hạ L