Vũ Gia.
Vũ Gia vẫn còn giữ được ngạo khí. Tuy rằng tình cảnh hung hiểm, ông đã phải giãy dụa đến nỗi trừng râu trợn mắt, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng. Dù thế nào cũng nhất định không chịu kêu cứu.
“Cứu ông ấy đi.” Y Nhân nhìn lão gia tử càng lún càng sâu, hầu như không hề suy nghĩ đã muốn đưa tay ra kéo lão lên.
A Tuyết giật kéo cô lại. Nhìn cô như nhìn một con ngốc, nói: “Cứu lão, chúng ta đi được sao. Lẽ nào cô thực sự muốn đi Bacamaha chịu chết hay sao? Người như lão, chết thì chết, còn cứu làm gì?”
“Nhưng ông ấy cũng không thật sự có ý hãm hại chúng ta, đúng không?” Y Nhân quay đầu, thuần khiết nhìn A Tuyết, nói tiếp: “Cho dù có cấu thành tội phạm cũng phải xử theo trình tự, không thể định tội sớm như vậy được.”
A Tuyết mặc dù không hiểu tường tận những lời cô nói nhưng cũng biết đại khái ý tứ của cô, chuyển giọng vô cùng chắc chắn nói: “Nếu cô biết trên tay lão rốt cuộc đã dính bao nhiêu máu tanh, cô sẽ không nói như vậy đâu – - Vũ Gia, Võ Tam Thông, là tướng quân đã tàn sát hàng loạt dân chúng trong thành; là tội phạm mà trên dưới thiên triều đều đang phát lệnh truy nã. Nếu bị chết ở chỗ này cũng coi như ông chết cũng không hết tội. Ông phục hay không phục?”
Câu nói sau cùng, đương nhiên là hỏi Vũ Gia.
Vũ Gia hừ nhẹ một tiếng, liếc mắt nhìn A Tuyết khinh thường. Ánh mắt trắng dã đảo lên, bộ dáng ra vẻ ‘Ta là lão nhân gia ngươi đó thì đã làm sao!” Đúng là bộ dáng của một tên vô lại.
“Nhưng, làm như vậy là không được…” Y Nhân thấy thế, chậc lưỡi thầm thì.
Không cách nào có thể nhìn thấy một người cứ như vậy chết trước mặt mình. Dù sao thì Y Nhân vẫn là một người của thời đại văn minh, cho nên cô không thể nào hiểu được kiểu sống báo ân báo oán như của thời đại này.
Cô chỉ biết. Bất luận thế nào thì sinh mệnh của con người, cho dù là thiện hay ác, là tôn quý hay là nhỏ bé, đều phải được tôn trọng.
A Tuyết cúi đầu nhìn Y Nhân. Cô gái luôn luôn biếng nhác kia, lúc này biểu tình lại vô cùng chăm chú. Cô nói phải cứu Vũ Gia, quả thật không phải chỉ là lời nói cửa miệng, mà đúng là chuyện chân chính cô muốn làm.
Hôm nay ngẫm lại, cô cũng chưa từng nói ra cái gì là câu nói cửa miệng.
Một lời nói ra, nhất định làm được.
Ngẫm lại điều này, A Tuyết bất giác lắc lắc đầu. Sau đó tháo đai lưng của mình, buộc một đầu thành một cái thòng lọng ném cho Vũ Gia. Một đầu khác thì buộc vào một tảng đá nhỏ nhô lên cách đó không xa.
“Ngươi tự mình giải quyết tốt đi” Bỏ lại những lời này, A Tuyết kéo tay Y Nhân, cũng không thèm quay đầu lại nhìn mà hướng theo con đường cũ vòng vèo mà đi.
——————————————————————————————————
Chú thích của tác giả: Những biểu hiện kỳ quái của Hạ Lan Tuyết, những chương sau sẽ từ từ giải thích, mong mọi người hãy kiên trì.
Mặt khác, lời tự thuật thoạt nhìn tưởng chừng như đơn giản. Thật ra cũng không hề đơn giản. Cho nên, có một số chi tiết nhỏ cũng không nên bỏ qua.
A Tuyết kéo Y Nhân đi một mạch về phía trước. Y Nhân không nói gì, chỉ để mặc anh kéo đi, nhắm mắt làm cái đuôi theo ở phía sau.
A Tuyết cũng không nói gì.
Sa mạc vào đông thật sự khô khan, lạnh đến thấu xương.
Y Nhân đi trọn một đêm, từ lâu đã uể oải đến không chịu nổi. Bước chân tự nhiên chậm lại. Hai người đi một hồi, bước chân của cô đã lảo đảo rồi. A Tuyết hình như nhận ra được, bỗng nhiên dừng bước rồi xoay người, đối mặt với cô, nói: “Ta phái người đưa cô quay về phủ thừa tướng.”
Y Nhân mở to hai mắt nhìn anh, lắc đầu.
“Ở đây không có người mà cô muốn tìm đâu. Trở về đi.” A Tuyết tiếp tục tận tình khuyên bảo.
Y Nhân vẫn đang mím chặt môi, lắc đầu. Bướng bỉnh mà kiên quyết.
Ánh mắt trong suốt như thủy tinh.
“Ta đã nói rồi. Trên đời này đã không còn Hạ Lan Tuyết nữa. Cô thích Bùi Nhược Trần. Ta tin tưởng hắn sẽ lấy cô làm thiếp, cũng sẽ đối xử tốt với cô.” A Tuyết bị ánh mắt chăm chú ấy nhìn đến nỗi cảm thấy lo âu, giọng điệu càng nói càng nhanh.
“Ở đó đâu có giống.” Y Nhân nhàn nhạt trả lời.
“Sao lại không giống?” A Tuyết hỏi, “Cô vẫn có thể có một nơi dành cho mình mà. Nhược Trần sẽ khiến cô sống thật thoải mái. Huống chi, cô lại thích hắn như vậy…”
“Cũng bởi vì thích hắn, cho nên không giống.” Y Nhân xịu mày, ngắt ngang lời anh. Thần tình đúng là thờ ơ lạnh nhạt mà kết luận, nhưng lại chắc như đinh đóng cột.
Khi không thích một người, thì cho dù hắn làm cái gì cũng không thành vấn đề.
Cho nên Y Nhân có thể tùy ý Hạ Lan Tuyết hắt hủi mình, cũng không thèm để ý mình chỉ là một cơ thiếp trong số rất nhiều cơ thiếp của anh.
Nhưng khi đã thích một người, sẽ trở nên tính toán.
Cho nên, Y Nhân không có khả năng về làm thiếp của Bùi Nhược Trần.
Cô không quan tâm không có nghĩa là cô thật sự để bản thân mình phải chịu oan ức.
“Huống chi, ta đã đáp ứng anh rồi.” Y Nhân nhìn A Tuyết, vừa thòng thêm một câu.
Đáp ứng anh, vĩnh viễn sẽ không vứt bỏ anh. Nên sẽ vì anh bón phân, bắt sâu, chờ anh lớn lên. Lúc nói lời hứa hẹn này, biểu hiện của Y Nhân thật bình tĩnh và giản đơn.
Tựa như thiếu nợ thì phải trả tiền. Hứa thì phải làm – - Đây chính là nguyên tắc của cô.
Mặc dù, nguyên tắc này, rất nhiều ng
