hữa cháy”: “Thật ra Hiểu Nguyệt đã đính ước từ nhỏ, lần này tới Thương Dao chính là để thành hôn ạ!” Những lời dối trá này cứ
từng lời từng lời nối tiếp, đến cuối cùng chính Đỗ Hiểu Nguyệt cũng
không biết mình đã nói dối những gì trước đó nữa!
“Đính ước? Thành hôn?!” Mao phu nhân ngạc nhiên, nhưng chớp mắt đã khôi phục vẻ tươi cười, “Không sao không sao,
chỉ cần chưa kết hôn thì vẫn có thể thối hôn! Hiểu Nguyệt nghe bá mẫu
nói này, Thừa Ân nhà ta nó…”
“Khụ! Phu nhân!” Haiz, biết ngay Mao phu
nhân sẽ dùng đến chiêu này mà. Xem ra lão nhân gia người đã thèm muốn
con dâu đến phát điên lên được rồi, tới mức nỡ bán đứng con trai ruột
một cách nhiệt tình cho một người không rõ thân phận lai lịch! “Thật
lòng mà nói thì Mao công tử là một người rất tốt: Tri thư đạt lý, nho
nhã dịu dàng, lịch sự tốt bụng, luôn lo nghĩ cho dân chúng khắp thiên
hạ, điều kiện gia đình ưu việt, v.v.. Nhưng những ưu điểm ấy của Mao
công tử không liên quan tới cháu. Hiểu Nguyệt thật sự đã ước hẹn với
người khác mà chúng cháu rất chung tình với nhau, sớm đã lập lời thề:
Sơn vô lăng, Thiên địa hợp, nãi cảm dữ quân tuyệt