bàn có phong thư viết bảy chữ thật to “Ta
đi rồi, các người bảo trọng!”.
“Làm gì mà như máy bay vậy, nói đi là đi
luôn thế, mình đang định đi cùng một đoạn!” Hiểu Nguyệt đứng bên Thương
Hà vừa thầm trách trong lòng vừa đợi thuyền qua sông, tay cầm hòn đá đá
ném xuống lòng sông làm bọt nước bắn lên dần nhiều hơn, đồng thời miệng
cũng không rảnh rỗi, “Thôi bỏ đi, y đi đường Dương Quan của y, mình qua
cầu Nại Hà của mình