XtGem Forum catalog
Hoàng Hậu Lưu Hắc Bàn

Hoàng Hậu Lưu Hắc Bàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329811

Bình chọn: 7.00/10/981 lượt.

n nàng mới phải ra đi.”

Đoàn Vân Chướng kéo căng hàng mày kiếm. “Ở trong lòng nàng, ta không

đáng tin cậy đến như vậy sao?”

Kim Phượng sợ ngây người. Trong nội tâm,

dường như có một vết thương đầm đìa máu đang bị xé ra. Từ trước đến nay, nàng luôn bảo vệ bản thân mình thật tốt, chưa từng dùng diện mục yếu ớt như vậy để đối mặt với bất cứ ai.

Nước mắt, trong lúc nhất thời, tuôn ra như suối.

Nàng dùng sức đẩy vòng tay của hắn ra,

lùi lại hai bước. “Nếu ngài chỉ là một người bình thường, hoặc ta chỉ là một người bình thường, vậy thì ta đã chẳng cần cố kỵ bất cứ điều gì.

Nhưng chúng ta lại không phải! Có nhiều hấp dẫn như vậy, nhiều nghi kỵ

như vậy, có lẽ có một ngày, ngài sẽ quên mất tại sao ngài lại phải yêu

một cô gái giống như ta. Nhưng ngài vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên ta

là con gái của Lưu Hiết. Ta cũng không thể đoan chắc rằng cả đời này

ngài chỉ yêu một mình ta. Lỡ như ngài muốn nạp phi, ta càng không thể

khoan dung.”

“Nếu ta không yêu ngài, có lẽ mọi chuyện

đã không phức tạp như vậy. Ta sẽ cố gắng để làm một hoàng hậu tốt. Nhưng mà, bây giờ không được nữa rồi.”

“Cho nên, nàng vẫn không thể tin tưởng

ta.” Đoàn Vân Chướng đè tay lên ngực, làm như trong lồng ngực có vật gì

đó rách toác ra rồi.

“Ta cũng không phải là không tin ngài.”

Kim Phượng bất lực lắc lắc đầu. « Có lẽ, chúng ta còn chưa đủ yêu nhau,

cho nên, không có đủ động lực để trở nên dũng cảm hơn nữa. » Nàng chậm

rãi ngước mắt lên, yếu ớt thở dài. « Trở về đi. Ngài là vua của một

nước, ba tháng không để ý đến triều chính, kinh thành sẽ biến thành thế

nào ? »

Đoàn Vân Chướng trầm mặc. Trái tim hắn

tựa như tuyết đọng trên núi Côn Lôn này, chậm rãi kết băng, rồi sau đó,

quanh năm không thay đổi.

Kim Phượng xoay người, nước mắt càng lúc

càng rơi xuống như mưa. Nàng quệt nước mắt một cái, hung ác nhẫn tâm,

tiếp tục đi về phía trước.

Đoàn Vân Chướng nhìn chằm chằm theo bóng

lưng của nàng, đột nhiên trông thấy mặt băng bỗng rung lên một cái. Hắn

khẩn trương hô lên một tiếng, thân thể cũng nhào về phía Kim Phượng,

« Coi chừng ! »

Sau một tiếng vang chói tai gây ra bởi sự ma sát giữa băng tuyết và vật nặng rơi xuống đất, Kim Phượng phát hiện

mình đang quỳ rạp trên mặt tuyết băng lạnh, đầu đau nhức vô cùng.

Nàng vội vã quay mặt lại, đã không còn trông thấy Đoàn Vân Chướng đâu nữa.

Editor: Docke

Kim Phượng vội vàng bò lên vài bước, chợt phát hiện trước mắt là một động băng tự nhiên cực to. Đoàn Vân Chướng

đang nằm dưới đáy động, không rõ sống chết.

Bên thái dương hình như có máu tươi chảy

xuống, nhưng nàng lại không hề hay biết. Mới vừa rồi hắn cảnh giác tầng

băng sụt lở, vượt lên trước xô ngã nàng, còn mình lại rơi vào động băng

sao ?

Kim Phượng kêu to lên, gọi Đoàn Vân Chướng nhiều lần.

Rốt cuộc, Đoàn Vân Chướng ở dưới động

băng cũng ngẩng đầu lên, mỉm cười yếu ớt với nàng. Hắn chậm rãi di

chuyển thân thể, cuối cùng cũng có thể ngồi dậy được, dựa vào vách băng.

« Ngài có sao không ? Có bị thương ở đâu không ? » Kim Phượng hỏi.

Đoàn Vân Chướng cúi đầu kiểm tra bản thân một chút, sau đó ngẩng đầu lên cười khổ, « Gãy chân rồi. »

Kim Phương mờ mịt nhìn hắn, lần đầu tiên

cảm giác được mùi vị không biết phải làm sao là như thế nào. Động băng

rất sâu, chân hắn bị gãy, khẳng định là không có cách nào tự leo lên

được. Mà nàng lại không có dây thừng, cũng không có xẻng tuyết.

Càng không có cách nào giúp đỡ hắn đi lên.

« Ta… ta xuống núi tìm người giúp ! » Nàng đứng dậy, đinh chạy ngay xuống núi.

« … Đừng ! » Đoàn Vân Chướng khụ một

tiếng, vội vàng hét lên bảo nàng ngừng. « Bây giờ nàng xuống núi, ít

nhất cũng phải hai ngày hai đêm mới có thể tìm được người giúp, lại dẫn

họ trở lại, đến lúc đó, ta đã bị băng tuyết vùi lấp, chết rét rồi. »

Kim Phượng kinh ngạc nhìn hắn.

“Hắc Bàn?” Đoàn Vân Chướng thổ ra một búng máu, ngửa đầu gọi nàng một tiếng, cho rằng nàng không nghe được.

“Vậy… bây giờ phải làm thế nào?” Kim Phượng lẩm bẩm nói.

Đoàn Vân Chướng bị nàng hỏi khó. Hai người đều im lặng thật lâu.

Bọn họ đều không phải là người quen hành

tẩu giang hồ, cho tới bây giờ đều là ăn sung mặc sướng, càng chưa từng

rơi vào hoàn cảnh tứ cố vô thân. Hiện nay, chính thức lưu lạc trong dân

gian, tựa như hai kẻ phế nhân, không nghĩ ra được biện pháp gì.

“Vậy ta sẽ đào mở động băng, đưa ngài

ra.” Kim Phượng cắn răng, bắt đầu dùng tay của mình làm xẻng, bới mở bờ

băng tuyết của động băng.

“Nàng điên rồi?” Đoàn Vân Chướng kinh

hãi. Động băng cứng rắn vô cùng, nàng muốn đào một con đường xuyên qua

lớp băng này, chẳng khác gì Ngu Công dời núi.

Bàn tay Kim Phượng vẫn không buông lỏng, trong miệng lại thất vọng hô lớn: “Vậy ngài nói nên làm cái gì bây giờ?”

Dưới động băng thật lâu cũng không có tiếng trả lời.

Kim Phượng cắn chặt môi dưới, tiếp tục ra sức khai quật. Giờ phút này, nàng không rảnh suy nghĩ vì sao bọn họ lại rơi vào hoàn cảnh như vậy, không rảnh suy nghĩ đến yêu hận tình thù

giữa nàng cùng Đoàn Vân Chướng, trong đầu lòng nàng chỉ có một ý niệm…

Phải cứu hắn ra.

Đào hồi lâu, cũng chỉ đào sâ