Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hoàng Không Hư, Phi Không Thương

Hoàng Không Hư, Phi Không Thương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213774

Bình chọn: 8.5.00/10/1377 lượt.

inh Ngân đỡ lấy tay ta, ta đem tất cả dục hỏa trong lòng hóa thành sức lực hung hăng nắm tay Bạch Tinh Ngân.

“Để ta mời đại phu” Bạch Nhật Uyên giả bộ nói.

Đừng nói nữa, đừng nói nữa, ta chịu không được.

“Không cần đâu đại hoàng huynh, đệ sẽ đưa Lam hàn lâm trở về phủ.” Bạch Tinh Ngân hoàn toàn không đợi Bạch Nhật Uyên trả lời, lập tức dìu ta nhanh chóng rời đi, lúc đi qua ta thấy rõ ràng trong mắt của Tử Thừa tướng và Hồng Thái Phó tràn đầy cảm giác mất mát...

Rốt cục ra khỏi tẩm cung Đại hoàng tử rồi, hai chân của ta vô lực không chống đỡ nổi cơ thể, thiếu chút nữa ngã trên đất, may là Bạch Tinh Ngân ôm lấy ta.

“Lam đệ, đã xảy ra chuyện gì?” Bạch Tinh Ngân ân cần hỏi ta.

“Trong - trà - có - thuốc.” Ta miễn cưỡng nói xong, chăm chú nhìn vào Bạch Tinh Ngân, máu trong mũi lại chảy ra không ngừng.

Bạch Tinh Ngân lau vết máu trên mũi ta, sau đó bế ta lên, ta nắm thật chặt vào ngực của Bạch Tinh Ngân.

“Không có gì đâu, không có gì đâu, ta dẫn đệ đi tìm đại phu!” Bạch Tinh Ngân an ủi ta nói.

Đúng lúc này đột nhiên Bạch Tinh Ngân dừng chân lại.

“Ngươi là ai?” Bạch Tinh Ngân nói xong, ta nghiêng mắt nhìn lại.

Trời ơi, ta gặp ảo giác rồi sao? Ngăn Bạch Tinh Ngân chính là Huyễn Ngâm Phong: “Huyễn đại hiệp...”

“Lam đệ, đệ biết người đeo mặt nạ đó?”

“Ừ.” Ta hơi gật đầu, trong lòng vừa là cảm động, vừa là vui mừng, cũng đồng thời tràn đầy dục vọng.

“Giao nàng ấy cho ta!” Giọng Huyễn Ngâm Phong lạnh như băng, hắn nói xong thì đi về phía Bạch Tinh Ngân.

Nhưng Bạch Tinh Ngân không có ý giao ta ra, ngược lại lui về phía sau hai bước: “Vì sao phải giao cho ngươi?”

Bạch Tinh Ngân nói xong, Huyễn Ngâm Phong cũng không nói gì, chỉ kéo hai cánh tay ta lại, đem ta kéo vào trong lòng hắn, Bạch Tinh Ngân không cam lòng muốn đoạt ta lại.

“Như Tư!” không biết vì sao Huyễn Ngâm Phong đột nhiên nói ra hai chữ này, nhưng Bạch Tinh Ngân đột nhiên dừng tay lại.

Lúc này, Huyễn Ngâm Phong tung người, đưa ta bay lên trên nóc phòng, nhưng Như Tư mà Huyễn Ngâm Phong nói là ai? Là nữ tử ư?

Còn nữa, sao Huyễn Ngâm Phong lại xuất hiện ở đây? Nơi này canh giữ rất cẩn mật, Hắc Mạc Dực lại đi đâu rồi?

Chẳng lẽ...

Hắc Mạc Dực chính là Huyễn Ngâm Phong?

Ta cảm thấy Huyễn Ngâm Phong không phải là Hắc Mạc Dực, ta cũng không biết tại sao, mặc dù bọn họ đều rất lạnh, nhưng ta vẫn cảm thấy bọn họ không phải một người.

Bây giờ ta đã không rảnh suy tư đến tất cả những chuyện này rồi, đầu óc càng ngày càng hỗn loạn, cơ thể càng ngày càng nóng rang.

Huyễn Ngâm Phong mang theo ta nhanh chóng rời khỏi hoàng cung, nhưng chúng ta lại bị lính gác phát hiện, mặc dù chỉ là mục kích, may mắn khinh công của Huyễn Ngâm Phong lợi hại, cho nên lính gác không bắt được chúng ta.

“Huyễn đại hiệp... Ta...”

“Đừng nói, chờ một chút, ta dẫn nàng đi tìm đại phu.”

Ở hiện đại mọi người ai cũng biết, xuân dược làm sao có thể nhờ đại phu giải, thể lực của ta đã gần như điên cuồng, không lâu sau, chúng ta đã đến một nhà thuốc, mà ý thức khống chế của ta cũng đã hoàn toàn biến mất...

Trong lòng Huyễn Ngâm Phong thấp thỏm bất an, hắn liếc nhìn xem Lam Điệp Nhi rốt cuộc thế nào rồi, nhưng hắn không muốn lấy thân phận hư ảo của mình chữa trị cho Lam Điệp Nhi, mà nếu nói ra thân phận thật sự, hắn lại sợ Lam Điệp Nhi đẩy mình ra xa ngàn dặm, trong lòng hắn cực kỳ mâu thuẫn.

Thật vất vả mang theo Lam Điệp Nhi tới nhà thuốc, nhưng đại phu cũng không thể làm gì được, xuân dược trong người Lam Điệp Nhi không phải là một loại thuốc, nếu trong 24h, không cùng người khác phái giao hợp, sẽ mất máu đến chết.

Thân thể Lam Điệp Nhi mềm mại rúc vào trước ngực Huyễn Ngâm Phong, tuy có vải vóc ngăn cách, nhưng Huyễn Ngâm Phong vẫn có thể cảm nhận được thân thể nóng bỏng của Lam Điệp Nhi.

Huyễn Ngâm Phong mắt thấy vẻ mặt thống khổ của Lam Điệp Nhi, gương mặt đỏ thắm, cùng với con ngươi tràn đầy dục vọng, nhất thời trong lòng không ngừng nhúc nhích, vẻ mặt cũng hơi có vẻ ngượng ngùng thống khổ, vì vậy, hắn đưa Lam Điệp Nhi vào một gian phòng trong nhà trọ.

Sau khi vào phòng, Lam Điệp Nhi biết bước kế tiếp nên làm thế nào rồi, nhưng trong lòng nàng đang chống cự, nàng yêu Huyễn Ngâm Phong không sai, nhưng Huyễn Ngâm Phong có yêu nàng sao? Hơn nữa hiện giờ nàng đã là người mất đi trinh tiết, nếu Huyễn Ngâm Phong thật sự vì nàng mà giúp giải độc, liệu Huyễn Ngâm Phong có ghét bỏ nàng không? Dù sao bây giờ cũng đang ở cổ đại! Trong lòng Lam Điệp Nhi không ngừng giùng giằng. Cuối cùng nàng tự thuyết phục mình, nàng tình nguyện bị xuân dược hành hạ tới chết, cũng không muốn Nhuyễn Ngâm Phong biết mình đã là một người thất trinh, càng không muốn để Huyễn Ngâm Phong vì cứu nàng, mà ôm lấy nàng!

“Huyễn đại hiệp... Cám ơn huynh vừa rồi giúp đỡ, ta đã tốt hơn nhiều, cho nên Huyễn đại hiệp sang phòng khác nghỉ ngơi đi” Lam Điệp Nhi rất hiểu chuyện, thật sự rất hiểu chuyện, nàng bảo Huyễn Ngâm Phong không cần phải để ý đến mình, nàng biết Huyễn Ngâm Phong lương thiện chắc chắn sẽ giải độc cho nàng, nàng cũng biết nếu lúc này nàng hỏi Huyễn Ngâm Phong có thích mình hay