Snack's 1967
Hoàng Tử Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Hoàng Tử Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324471

Bình chọn: 9.00/10/447 lượt.

không một tiếng động đem người mang đi, hơn

nữa còn không để lại dấu vết nào.” U. (anchan: anh này tên U ạ)

Ảnh Khôi sao? Công phu không cao, nhưng

khinh công xuất thần nhập hóa(tuyệt diệu), đến không biết đi không hay.

Lợi hại nhất là ám khí, cùng tôi không phân cao thấp. Xuất thủ xảo trá.

Trong danh bài thập đại sát thủ của thế giới hắn đứng thứ 9. Làm việc

rất cẩn thận. Khuyết điểm lớn nhất là tham tiền, chỉ cần nhiều tiền,

chuyện gì hắn cũng sẽ làm. Hơn nữa, đến nay chưa có một lần thất thủ,

nhưng mà, lần này, hắn chọc đến tôi nhất định phải chết!

“Nhưng là, hắn tại sao lại muốn bắt đi 1 người cùng với hắc đạo không hề có 1 chút quan hệ nào?” Quỷ đường Đường chủ.

“Ngu ngốc a, hắn căn bản là vì bang chủ mà đến đi” U

“Ân, tại sao, chẳng lẽ hắn biết thân phận của bang chủ” Cách không giải thích được.

“Không, tôi nghĩ, hắn hẳn là bị người

mua chuộc, mới làm như vậy. Phía sau hắn khẳng định còn có người khác,

chuyện này hẳn là không đơn giản như vậy” Phong đường Đường chủ chán nản nói.

Trong điện thoại anh ta nói muốn gặp tôi xác nhận một chuyện, vậy hẳn là vì tôi mà đến, như vậy mục tiêu của bọn họ không phải là “Hồn tế”… Vậy bọn họ sẽ không đi cứu ba nữa! .

Mọi người thấy tôi không tỏ thái độ “Ân, các người phân tích rất đúng, anh ta là vì tôi mà đến, cùng” hồn tế

“Không có một chút quan hệ” .

“Như vậy lúc tôi đến Nhật nhất định là

đã bị anh ta giám thị, cho nên trong khoảng thời gian này trong bang bất luận là ai cũng không được liên lạc với tôi, tôi đến nơi này là xin

giúp tôi tìm người, hiểu chưa?” Tôi cố ý nói “Thỉnh” là lời nói rất

nặng, mọi người gật đầu. Ra khỏi “Hồn tế”, vì không muốn làm cho bọn họ

hoài nghi, tôi còn cố ý đến những bang phái khác của Nhật xin bọn họ hỗ

trợ tìm người. Dùng cách này để lừa người!

Ra khỏi mấy bang phái khác ở Nhật cũng

đã là 11h tối, vừa lấy điện thoại di động ra nhìn, thì có hai mươi mấy

cuộc gọi nhỡ, tất cả số hiển thị là đến từ cùng một người, Phong. Còn có hơn mười cái tin ngắn, Hữu Phỉ, Mộng, Hạo, Vũ, nhiều nhất chính là

Phong, còn có đám người của U đang tìm tin tức của đám người kia, tôi

trả lời bọn họ xong, mới vừa trả lời tin nhắn của Phong, điện thoại vừa

được bắt “Cậu đang ở đâu ” điện thoại di động truyền ra tiếng rống giận

dữ của Phong, tôi nói địa chỉ nơi đang ở cho anh biết “Đứng ở đó chờ tớ” liền cúp điện thoại, nhìn điện thoại bị ngắt, trong lòng thật ngọt

ngào.”Tích tích” tin nhắn.

“Cô đến thật đúng là nhanh a, yên tâm,

bọn họ rất an toàn, cho dù cô có nhờ” Hồn Tế “Cùng” Huyết Phệ “Đem Nhật

bản lật tung hết lên thì cũng tìm không thấy bọn họ, để cho nhiều người

hơn nữa giúp cô tìm cũng không ích gì, nghỉ ngơi thật tốt đi. Tôi sẽ tìm cô” là cái người thần bí kia, tôi đoán không sai, anh ta quả nhiên đang âm thầm giám thị tôi, hơn nữa còn lầm tưởng tôi nhờ hai đại bang phái

hỗ trợ tìm người, cảnh giác nhìn chung quanh một chút, đột nhiên, một

tiếng tiếng thắng xe của máy xe vang lên bên cạnh. Phong cầm mũ bảo

hiểm, đi đến cách tôi khoảng một cánh tay thì dừng lại nhìn tôi , đột

nhiên đưa tay ôm lấy tôi thật chặt, đầu tựa vào cổ của tôi, hơi thở dồn

dập, người này bị tôi làm cho sợ hãi sao, đưa tay, ôm lấy anh, dưới đèn

đường bóng dáng của 2 người bị kéo thật dài. Dần dần hô hấp của anh cũng vững vàng lại, từ từ buông tôi ra, giúp tôi vén lại mấy sợi tóc bị gió

thổi bay tán loạn, dịu dàng sờ lên khuôn mặt của tôi, nhẹ giọng nói “Cậu làm tớ lo sợ, hôm nay trở về, biết cậu đả thương hộ vệ rồi rời khỏi,

gọi vào điện thoại của cậu thì không bắt máy, tớ thật lo lắng cho cậu,

cậu biết không?”

“Thật xin lỗi, tớ không phải cố ý, là bọn họ ngăn không để cho tớ đi tớ mới ra tay đả thương bọn họ ” tôi nhỏ giọng giải thích.

“Sau này cậu ra khỏi cửa phải nói cho tớ biết một tiếng, biết không? Từ bây giờ không cho phép cậu rời khỏi tầm

mắt của tớ nửa bước” nói xong nhẹ nhàng ôm lấy tôi, “Ân” tôi thuận theo, ở trong ngực của anh gật đầu. Sau đó chúng tôi cùng nhau lên xe trở lại biệt thự ở vùng ngoại thành. Trở lại biệt thự cũng đã gần hai giờ sáng. Rửa sơ mặt một chút liền chuẩn bị ngủ, nhưng là tôi không quen giường,

như thế nào cũng ngủ không được. Nghĩ tới có nên hay không đem việc điều tra được nói cho anh biết, đột nhiên, nghe được chốt cửa vang lên thanh âm chuyển động nhẹ, đã trễ thế này là ai, nhìn lén nơi cửa phòng, “Răng rắc” đã thấy, là Phong, đã trễ thế này sao còn vào phòng tôi, tôi làm

bộ ngủ say.

Rón rén tiêu sái đến trước giường, nhìn

bộ dạng tôi ngủ say, không tự chủ đưa tay vén lại mớ tóc rối phủ trên

mặt tôi, khẽ vuốt ve gương mặt xinh đẹp của tôi, đầu chậm rãi nhích tới

gần, đôi môi lạnh lẽo nhẹ nhàng hôn lên trán tôi “Ngủ ngon” nhẹ giọng

nói ra. Đứng lên đang chuẩn bị rời đi, cánh tay đột nhiên căng thẳng ,

quay đầu, anh mở to hai mắt “Làm sao còn chưa ngủ” ” tớ, tớ lạ giường,

ngủ không được” buông tay anh ra, đỏ mặt nói. Anh đi tới bên kia giường, vén lên góc chăn, “cậu, cậu muốn làm gì” tôi cảnh giác nhìn anh “Ngủ a, nhìn không thấy a” anh thản nhiên nói, giống như đây là việc dĩ nhiên