tỷ đi, cũng đã trễ, đi nghỉ ngơi đi” .
Gật đầu, đi lên lầu, mấy người khác cũng ngồi không nói chuyện “Được rồi, trễ rồi, mọi người nghỉ ngơi sớm một
chút đi” Phong, mọi người gật đầu, ai nấy trở về phòng của mình.
“Thần, cậu hôm nay không sao chứ” Phong ngồi đầu giường hỏi.
“Không có chuyện gì, tớ rất khỏe a” cầm
lấy đồ ngủ đi tắm, tắm sạch sẽ đi ra ngoài, ngồi ở bên giường, Phong lấy ra khăn lông khô chà lau mái tóc ướt nhẹp.
“Thần, tớ không hi vọng cậu sẽ gạt tớ” đem khăn lông cất đi.
“Không có a, tớ không có dấu diếm cậu cái gì a, cậu nghĩ quá nhiều rồi” .
“Có phải vậy không? Tớ phát hiện tớ một chút cũng không hiểu cậu” .
“Phong, cậu nghĩ quá nhiều rồi, ngủ đi” .
“Ân, hy vọng là tớ suy nghĩ nhiều rồi, bảo bối, ngủ ngon” .
“Ngủ ngon” .
Bên 1 căn phòng khác.
Khôi gối lên đầu giường, như thế nào
cũng không ngủ được. Làm sao bây giờ, tôi có nên nói chuyện này cho sư
tỷ biết? Nếu như sư tỷ biết là tôi trói đi cha mẹ của chị ấy hẳn là sẽ
hận tôi đi, nếu như bị anh trai biết tôi theo phe sư tỷ, không biết anh
ấy sẽ đối đãi với cha mẹ của sư tỷ như thế nào, rồi sẽ đối đãi với sư tỷ như thế nào, nếu như tôi nói với anh trai, Băng Thần chính là chị ấy
vẫn muốn tìm người kia, như vậy sư tỷ sẽ chết càng nhanh hơn sao! Ai!
Tôi nên làm như thế nào. Phiền quá à, trong đầu đột nhiên hiện lên lời
anh trai nói với tôi.
“Tiểu Khuê, anh trai để cậu làm những
chuyện này cũng là vì muốn tốt cho cậu, biết không! Cậu phải nhớ kỹ, anh trai là người thân duy nhất của cậu trên thế giới này, ngàn vạn lần
không được phản bội anh”. (anchan: ta thấy cái thèng cha anh trai này hình như đang lợi dụng thằng nhóc thì phải)
“Anh trai là người thân duy nhất trên
đời này của tôi, không thể phản bội anh, đúng, không thể phản bội anh”
quyết định, nhẹ nhàng cẩn thận hướng phòng ngủ của sư tỷ đi tới, nắm
chặt tay, ân, có người đi vào, Phong ngủ ở bên cạnh tôi sẽ là ai a.
Híp mắt nhìn bóng đen tiến vào, ân, tại sao là cậu ta, chẳng lẽ cậu ta còn muốn giết tôi.
Đi tới trước giường, nhìn sư tỷ cuộn
tròn ngủ say trong ngực Phong: thật xin lỗi, sư tỷ, tha thứ tôi! Lấy ra
ám khí, hướng người trên giường phất qua, nhưng là ám khí đột nhiên lệch khỏi quỹ đạo hướng đầu giường bay đi, một cây ngân châm thật nhỏ đâm
trúng huyệt tê, cả người xụi lơ trên mặt đất, mở đèn lên, tôi và Phong
nhìn cậu ấy “Tôi không rõ, cậu tại sao lại còn muốn giết tôi” .
“Bởi vì đây là nhiệm vụ của tôi, tôi phải hoàn thành” .
“Thì ra là như vậy, tôi không tin, theo tôi biết cậu cũng không thiếu tiền” .
“Ha hả, chuyện này cùng tiền không liên hệ” thật xin lỗi, anh trai, em đã hoàn toàn thất bại, thật xin lỗi! .
“Vậy là vì sao, cậu không nên đưa tôi vào chỗ chết” .
“Sư tỷ, muốn nghe tôi kể chuyện xưa không?” .
Gật đầu, rút ra ngân châm đem cậu ta đở lên giường.
“Tôi có 1 anh trai lớn hơn 2 tuổi, cha
mẹ là nhân viên chính phủ có chức vị rất cao, cả nhà sống chung rất hạnh phúc, nhưng không biết nguyên nhân gì đột nhiên vào đêm đó một đám
người mặc đồ đen xông vào nhà tôi, giết chết cha mẹ tôi, bởi vì ngày đó
tôi cùng anh trai đến nhà bạn học chơi mới thoát được một kiếp, nhưng là những người muốn nhổ cỏ tận gốc, giết hại tất cả người thân của chúng
tôi, ông nội bà nội, ông ngoại bà ngoại không một ai may mắn thoát khỏi, chúng tôi không có nhà thành cô nhi, bị đưa đến cô nhi viện, nhưng ở
trong cô nhi viện người luôn khi dễ chúng tôi. Lúc 5 tuổi lúc thì chúng
tôi trốn khỏi cô nhi viện , từ đó tôi lưu lạc ở đầu đường, xém chút chết đói lúc may mắn được thầy tốt bụng mang về nhà, cho tôi ăn mặc, dạy tôi đọc sách viết chữ, còn dạy tôi võ công, thật ra thì khi còn bé tôi đã
gặp qua sư tỷ, chỉ là, chị không nhớ tôi thôi! .
Sau khi, thầy bị giết hại, vì tìm ra
hung thủ, tôi trở thành sát thủ, có một lần nhận được ủy thác của chủ
thuê bảo tôi đi giết đại ca của 1 bang phái. Kết quả gặp được anh trai
của tôi. Anh trai của tôi là con nuôi của ông ta(ông ta đây là đại ca mà nhóc định giết), nhưng ông ta đối với anh trai không tốt, đem anh trai ra làm công cụ
giết người. Sau khi giết ông ta anh trai tôi trở thành bang chủ của bọn
họ. Vốn tôi định không làm sát thủ nữa. Nhưng là, bọn họ lại bắt anh
trai tôi uy hiếp tôi phải làm theo, thật xin lỗi, sư tỷ, anh trai là
người thân duy nhất của tôi, tôi không thể không có anh ấy, thật xin
lỗi, sư tỷ, thật xin lỗi “. (anchan: ta nghi thằng nhóc này nói xạo quá)
“Nếu như cậu không giết tôi, bọn họ sẽ xử lý cậu và anh trai ra sao” .
“Tôi không biết, có lẽ bọn họ sẽ giết chúng tôi” .
“Tôi nghĩ chắc cậu đã bị lừa” trầm tư một chút sau nói.
“Bị lừa, là sao” tất cả mọi người không hiểu nhìn tôi .
Tôi nhìn mọi người cười tự tin “Bây giờ
không thể nói, nhưng mà, nếu như tớ đoán không sai…, rất nhanh người kia sẽ trồi lên mặt nước, nhưng trước đó, phải ủy khuất tiểu sư đệ rồi” vừa nói lấy ra một viên thuốc, thừa dịp cậu ta chưa chuẩn bị, nhét vào
trong miệng.
“A, sư tỷ, chị cho tôi ăn cái gì” .
“(*__* ) hì hì… , không có gì hết, một
chút thuốc dinh dưỡng mà thôi” mọi người nhìn vẻ mặt tô