c.”
Cô gái áo hồng cũng tới cùng Phương Dư Khả. Nhìn gần,
cô gái này cao quý trang nhã, hiền lành như thánh mẫu Maria, đủ để thức tỉnh
tình yêu với mẹ của mấy gã đàn ông. Cô ta dùng tiếng Anh chuẩn xác, nhẹ giọng
nói chuyện với Phương Dư Khả, thỉnh thoảng còn nhìn tôi cười thản nhiên, trong
nụ cười còn có ý tứ đánh giá.
Tim tôi nảy lên một cái. Cảnh tượng Phương Dư Khả mỗi
ngày đều đọc thư tình bằng tiếng Anh cho tôi đột nhiên đánh úp vào tâm trí.
Toàn thân tôi đều khó chịu, thậm chí buồn nôn. Điều này giống như tôi nhảy múa
vòng vòng trong đêm tối, giày thủy tinh dưới chân cộp cộp gõ lên sàn nhà, tôi
mở rộng hai tay, thỏa thích tận hưởng hương thơm của trời đất, cho rằng đó là
lãng mạn, nhưng khi ngọn đèn vừa bật lên, mới phát hiện mình chỉ là ruồi muỗi
bay loạn trước nhà vệ sinh, đi đôi giày rơm, ngửi khí mê-tan, nhảy loạn mà thôi.Tất
cả những điều tốt đẹp chỉ do chính mình tưởng tượng ra, tất cả những cảm động
chỉ do tự mình đa tình.
Toàn thân tôi rét lạnh, nhưng tôi vẫn miễn cưỡng tươi
cười: “Chị gái này nói tiếng Anh thật tốt.”
Phương Dư Khả nói với tôi: “Cô ấy ở Luân Đôn từ nhỏ.
Không biết nói tiếng Trung, chỉ nói được tiếng Anh.” Không giải thích thân
phận, không giới thiệu danh tính. Là chưa tới mức phải nói với tôi, hay không
tiện nói?
Cô gái áo hồng che miệng cười, còn bất giác quàng lấy
một cánh tay Phương Dư Khả. Sự thân mật rất tự nhiên, tùy ý.
Tôi bỗng nhiên hiểu ra, anh muốn tôi học chăm chỉ,
muốn tôi học tiếng Anh, muốn cải tạo tôi thành một thục nữ tài ba, phải chăng
là muốn nhào nặn tôi thành cô ta. Khốn, tôi con mẹ nó vẫn chịu cái mệnh làm cái
bóng của người khác. Trước đây, khi thầm mến Tiểu Tây, vốn tưởng rằng có thể
làm ánh mặt trời của anh; nhưng hiện tại thì sao, tôi đã cho rằng tôi vẫn luôn
là ánh mặt trời của Phương Dư Khả, không ngờ kết quả là tôi vẫn phải sống dưới
cái bóng của người khác. Tôi cho rằng bản thân có thể trở thành một cô công
chúa, không ngờ công chúa vừa xuất hiện, tôi lập tức biến sắc, tự động thoái
vị, biến thành một vở hài kịch để người ta chê cười.
Khi bạn trai vô cùng thân mật với một người con gái
khác, nhưng ngay cả giải thích anh ta cũng lười, tôi còn có thể nói gì?
Vẻ mặt tôi cứng nhắc nói: “Chị đây là…?”
Trong lòng tôi có một vạn tiếng cầu xin, mong chị gái
không biết tiếng Trung này có một phần tám cùng huyết thống với Phương Dư Khả,
có lẽ chỉ cần một phần mười sáu hoặc một phần ba mươi hai thôi cũng được.
Nhưng Phương Dư Khả lại sờ sờ mũi nói: “Sau này anh sẽ
nói với em. Chuyện này nói ra rất dài.”
Trong môn tâm lý học mà hai chúng tôi đều chọn có nói,
khi nói, nếu một người không nhìn vào mắt bạn, còn vuốt mũi, điều đó chứng minh
người kia đang nói dối.
Tôi cười mỉa, đầu óc thoáng cái trống rỗng, không biết
nói gì mới tốt. Mặc dù đã một ngày một đêm tôi không nhận được điện thoại của
anh, tâm tình bất định như vậy cũng không đủ để tiếp nhận sự bất ngờ này.
Tôi há mồm, nhưng lại không nói nên lời. Trong cổ họng
giống như nghẹn một cuộn bông rất to. Tôi cố gắng nói thật chậm: “Phương Dư
Khả, em đưa Tiểu Mạc đi tham quan một chút. Anh ấy nói đã lâu chưa tới Bắc Đại,
em dẫn anh ấy đi dạo, dẫn đi dạo.”
Phương Dư Khả nhìn tôi thật kỹ, rồi lại kéo tôi sang
một bên, nhìn tôi chằm chằm hỏi: “Anh ta là ai vậy? Vì sao em phải làm phiền
người ta như thế?”
Tôi nuốt nước bọt: “Đúng vậy, cuối cùng tôi vẫn là làm
phiền người ta. Không nói được tiếng Anh lưu loát, không thi được 90 điểm, hiện
giờ ngay cả cái gương cũng lười soi, không biết mình tàn tạ đến mức độ nào rồi.
Chuyện bạn qua mạng một lời khó nói hết, nói ra rất dài.”
Phươg Dư Khả nhìn tôi: “Gặp bạn trên mạng có gì mà một
lời khó nói hết? Có phải em có gì gạt anh hay không?”
Tôi cúi đầu, bướng bỉnh nhìn chằm chằm sàn nhà.
Phương Dư Khả quay đầu nhìn thoáng qua cô gái kia, lại
xoay người nói với tôi: “Hôm nay anh còn một số việc phải giải quyết, chờ anh
giải quyết xong chúng ta lại nói tiếp.”
Tôi nhìn bóng lưng của anh, nhìn anh cười khổ nhẹ
giọng giải thích gì đó với cô gái kia. Xem kẽ trong đó tôi nghe thấy
“misunderstanding” (hiểu lầm), “coincidence” (trùng hợp).
Bạn xem tiếng Anh quan trọng tới mức nào đi.
Nếu như bạn nghe hiểu được những từ then chốt này, bạn
sẽ không bị người ta đùa giỡn như kẻ ngốc. Chí ít tôi biết, hiện giờ anh đang
vội vàng giải thích cho cô ta, muốn coi chuyện giữa tôi và anh chỉ là hiểu lầm
và trùng hợp. Còn người sốt ruột cần một lời giải thích là tôi lại chỉ nhận
được cơ hội “nói tiếp”.
Tôi kéo Vương Nhất Mạc, cười nói tạm biệt với bọn họ,
sau đó đẩy cửa bước đi.
Lá trên cây ngô đồng trước cửa nhà hàng đã chuyển sang
màu vàng, gió đầu đông vừa thổi qua liền lưa thưa bay xuống đất. Từng tia nắng
mặt trời xuyên qua cành cây, chiếu lên trên người. Tôi nghĩ ánh mặt trời có
chút chói mắt, khiến cho tôi choáng váng không nhìn rõ đông tây. Và cả chất
lỏng ấm ướt sắp chảy ra từ khóe mắt. Tôi ngửa đầu nhìn trời, liều mạng đi về
phía trước.
Vương Nhất Mạc có chút khó xử theo sát phía sau tôi:
“Chuyện đó… Tôi có