The Soda Pop
Hòe Viên

Hòe Viên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325693

Bình chọn: 10.00/10/569 lượt.

bàn, đưa lưng về phía anh cởi áo khoác ra. Chiếc váy liền màu đen ôm sát tôn lên trọn vẹn vóc dáng yểu điệu của cô. Cho dù là trong bóng tối cũng khiến người khác nhìn say mê.

Phó Dục Thư muốn ngăn cô tiếp tục cởi quần áo, nhưng anh đã không kịp lên tiếng. Tưởng Phẩm Nhất kéo khóa váy, cởi chiếc váy xuống chỉ còn mặc áo lót bên trong. Sau đó cô từ từ khom lưng cởi xuống chiếc quần tất, chỉ mặc đồ lót chậm rãi quay về phía anh.

Cô đứng dưới ánh trăng, nói thì thầm một cách can đảm: "Chuyện anh muốn làm em cũng muốn."

Đôi mắt đen của Phó Dục Thư nhìn cô chăm chú. Cô đi đến bên anh, sà vào lòng anh, da thịt trần kề sát vào nhau, gần như không cảm thấy lạnh.

"Ở chỗ này sao?" Cô cẩn thận hỏi.

Người đẹp trong lòng, còn là người đẹp mà mình ao ước, dù là Liễu Hạ Huệ cũng không thể ngồi yên không rối loạn được, huống chi là Phó Dục Thư.

Phó Dục Thư gắng gượng để tinh thần và cơ thể mình đều tỉnh táo lại, nén nhịn hỏi Tưởng Phẩm Nhất: "Em biết em đang làm gì không?"

Tưởng Phẩm Nhất chẳng mảy may do dự: "Dĩ nhiên em biết, bây giờ em rất tỉnh táo. Em chỉ lo anh không tỉnh táo thôi."

Phó Dục Thư nghe vậy bế Tưởng Phẩm Nhất đi thẳng lên lầu, bước chân nhanh chóng đến trước cửa phòng ngủ, đá cửa ra bước vào phòng.

Tiểu Hùng vốn đang ngủ trên giường nghe thấy tiếng động liền nhảy xuống, không ngừng kêu lên meo meo.

Phó Dục Thư đặt Tưởng Phẩm Nhất lên giường, vén chăn đắp lên hai người. Đôi chân anh trói chặt lấy đôi chân thon dài mềm mại của cô, hơi thở dồn dập một chút, anh nói: "Bây giờ hối hận vẫn còn kịp."

Tưởng Phẩm Nhất không nhịn được bật cười. Tuy rất xúc động nhưng cô vẫn không nhịn được đã phá hư bầu không khí, nén cười nói: "Có phải lúc anh hôn em cũng còn muốn hỏi ý kiến 'có thể cho anh hôn em một cái' hay không hả?"

Phó Dục Thư nói nghiêm túc: "Đúng, sau đó anh còn sẽ hỏi em, anh có thể tiến vào không?"

Tưởng Phẩm Nhất bị câu hỏi thẳng thắn này làm đỏ mặt, ngón tay cào lên lưng anh hai cái, vì dùng sức hơi mạnh nên để lại mấy vết đỏ. Nhưng cô không có vẻ đau lòng, kiên nhẫn nói: "Có thể."

Cho nên buổi tối hôm đó đã xảy ra chuyện mà trong mắt rất nhiều người nó không nên xảy ra. Thậm chí bản thân họ cũng không ngờ đến ngày hôm nay trong một phút nóng vội đã khiến họ trao hết cho nhau. Họ đều từng có tưởng tượng rất đẹp, có lẽ trong một tương lai gần sau khi cưới, bọn họ sẽ có một đêm đầu tiên tuyệt vời. Nhưng ham muốn chiếm hữu và xúc động nhất thời lại khiến họ không cách nào khống chế, bất chợt đã làm xong tất cả.

Sau khi Phó Dục Thư kéo Tưởng Phẩm Nhất đi, Tưởng Thặng định đi cản Cổ Lưu Thâm lại nói chuyện, giảng hòa cho Phó Dục Thư. Tránh để Cổ Lưu Thâm nói cho người khác biết, khiến người ta hoài nghi.

Dường như Cổ Lưu Thâm lại không hoài nghi gì cả, chỉ cảm thấy Phó Dục Thư không cam lòng vẫn muốn dây dưa với Phẩm Nhất mà thôi. Anh ta cũng không cảm thấy Tưởng gia có vấn đề gì. Có lẽ Phó Dục Thư cũng nghĩ như vậy cho nên mới dám làm thế.

Tưởng Thặng ngồi trong nhà đợi con gái mình thật lâu, sáu bảy giờ sáng vẫn còn chưa ngủ. Ông vẫn kiên nhẫn ngồi trên ghế salon đợi ở phòng khách. Đợi đến khi mặt trời dần dần lên cao chiếu sáng cả căn nhà, con gái ông vẫn chưa về. Tìm ông lại là Phó Dục Thư, người ngày hôm qua đã mang con gái ông đi.

Hơn bảy giờ Phó Dục Thư đến gõ cửa nhà Tưởng gia. Tưởng Thặng ra mở cửa, cũng không nhìn anh cái nào đã quay vào nhà. Phó Dục Thư đi vào theo đóng cửa lại, cất lời xin lỗi: "Cháu xin lỗi bác Tưởng."

Lời này vừa thốt ra, Tưởng Thặng cũng không thể gạt mình xem như chưa xảy ra chuyện gì. Tay ông hơi run rẩy cầm tách trà lên uống một hớp, sắc mặt khó coi: "Cậu đã quên cậu đã nhận lời với tôi cái gì rồi sao?"

Phó Dục Thư ngồi xuống đối diện ông, thành khẩn nói: "Cháu nhớ, nhưng cháu đã vi phạm lời hứa của mình."

Tâm trạng Tưởng Thặng kích động ném tách trà xuống đất, tiếng vỡ vụn vang dội cả tầng trệt. Phó Dục Thư im lặng ngồi trước mặt ông. Tưởng Thặng nhìn chằm chằm vào anh hồi lâu, thở hắt ra một hơi, cam chịu nói: "Thôi đi, thôi đi."

Phó Dục Thư đứng lên đi đến bên cạnh ông, vịn ông để ông ngồi xuống lần nữa, lễ phép nói: "Phẩm Nhất còn đang ngủ, đợi cô ấy thức dậy chúng ta có thể ăn sáng cùng nhau."

Tưởng Thặng xua xua tay: "Không cần, bây giờ tôi ăn không vô, các người ăn đi. Cậu nghĩ cho tốt phải xử lý chuyện tiếp theo thế nào là được, tôi còn phải đi làm."

Phó Dục Thư nhìn dáng lưng buồn bã của ông nói: "Bác tính khi nào thôi việc? Nếu không cháu đưa bác và Phẩm Nhất đi trước, rồi quay lại giải quyết chuyện Hòe Viên."

Tưởng Thặng đưa lưng về phía anh nói: "Không phải Phẩm Nhất đưa giấy hôn thú cho cậu xem rồi sao? Trên giấy hôn thú kia có thông tin lối đi của mấy gia đình nối liền dưới lòng đất. Cửa sống, cửa chết, cậu chọn cái nào?"

Phó Dục Thư nói không hề ngập ngừng: "Cửa chết."

Tưởng Thặng cười cười, ông nói: "Tìm đường sống trong cõi chết, xem như cậu thông minh."

Ông mở cửa nhà, trước khi đi lại nói: "Nếu như trước khi cậu đi xuống nghĩ rằng có thể sẽ đụng phải vấn đề gì khó khăn ở dưới thì cứ đến hỏi tôi."

Phó Dục Thư hơi kinh ngạc: "