ổi tối mới trở về, em liền cùng đồng nghiệp đi dạo phố, nhìn thấy giảm giá liền mua.”
Lý Nguy nghe xong cũng không quan tâm đến chuyện này nữa, anh ta chuyển chủ đề nói: “Hai buổi tối nay anh ở cơ quan nghiên cứu cũng phát hiện ra được một chút, nhưng mà còn không biết nên nói như thế nào với khoa trưởng, anh sợ ông ta không thèm quan tâm, hơn nữa cho dù có thực sự lắng nghe, cũng sẽ không đem công lao tính cho anh.”
Hạ Chân Ngọc suy nghĩ rồi nói: “Lý Nguy, thật ra có một số việc cần phải từ từ mới đến, để khiến cho những người khác tiếp nhận anh cần cả một quá trình, có khi đem công lao của anh tặng cho người khác cũng là một cách xã giao không thể thiếu.”
Lý Nguy có chút không thể thừa nhận, nói: “Nếu là xã giao thì có thể mời bọn họ đi ăn cơm, uống rượu, ca hát, thậm chí là biếu tiền anh cũng đều đồng ý, thế nhưng nếu muốn đem thành quả mà anh vất vả cố gắng mới có được tặng cho bọn ngồi không hưởng lộc thì anh không làm được, nếu thật sự bọn họ làm như vậy, thì cùng lắm là anh đi tìm Lương cục trưởng.”
Đến lúc đó thì những người trong khoa anh ta cũng không khách khí nổi nữa, trong lòng Hạ Chân Ngọc suy nghĩ như vậy, nhưng cũng không có phản bác lại anh ta, bởi cô biết tính cách của Lý Nguy, tuy là bình thường có chút nhu nhược, nhưng mà một khi đã cố chấp thì cho dù đầu đụng phải bức tường gạch cũng nhất định không có thể tỉnh ngộ, nhưng mà nếu thật sự bị một chèn ép một chút có lẽ lại có thể hiểu được một chút đạo lý cũng không biết chừng.
Hai người cũng không tiếp tục đàm luận đề tài này nữa, về đến nhà Hạ Chân Ngọc đã mệt đến mức không chịu được, cô nói với Lý Nguy là cô đi ngủ trước, Lý Nguy vẫn chưa buồn ngủ nên đi đến thư phòng mở máy tính ra chơi game.
Buổi sáng khi Hạ Chân Ngọc tỉnh dậy thì Lý Nguy vẫn còn đang ngủ, cô uống một cốc sữa liền bắt đầu đi ra khỏi nhà để bắt xe bus đi làm. Hôm nay vận khí của cô cũng không tệ lắm, không ngờ lên xe lại có chỗ ngồi. Khi Hạ Chân Ngọc đang ngồi ở trên ghế ngủ gà ngủ gật thì di động vang lên, là Cao Mai Lệ gọi tới.
Vừa mới nhận điện thoại cô còn chưa kịp nói gì, thì giọng nói vội vàng và gấp gáp của Cao Mai Lệ đã vang lên: “Buổi trưa cậu có thời gian rảnh không, mình đến tìm cậu. Không được, vẫn nên là buổi chiều tối lúc tan tầm đi, hết giờ làm mình sẽ tới tìm cậu, hai đứa mình đi ăn cơm, 5h30 thì mình tới chỗ cậu.”
Hạ Chân Ngọc vừa nói một chữ ‘Được” thì Cao Mai Lệ ở bên kia đã liền cụp máy, nha đầu kia thật sự là làm người khác phát điên, cô cũng không thèm để ý tới nữa lại dựa vào cửa kính xe ngủ gà ngủ gật.
Kết thúc một ngày làm việc, khi hết giờ làm Hạ Chân Ngọc ở lại cơ quan chờ Cao Mai Lệ đến. Trần Tú Trân thấy cô không về liền hỏi một câu, Hạ Chân Ngọc nói là đang đợi bạn, kết quả là Trần Tú Trân nhìn cô rồi cười đến ái muội, còn vỗ vỗ vai của cô, sau đó lắc mông rời đi. Hạ Chân Ngọc biết chị ta nghĩ cái gì, nhưng cô cũng không muốn quan tâm, dù sao thì cô cũng không phải là người không có đầu óc, cũng không đến mức hẹn gặp Chu Cẩn Vũ ở cơ quan.
Cao Mai Lệ đến trễ mười phút nói là bị kẹt xe, sau đó đi đến nhà hàng mà hai cô thường xuyên đến, gọi rất nhiều đồ ăn, cũng không có cách nào khác bởi vì hai cô rất thích món ăn ở nơi này, cuối cùng vẫn là nhân viên phục vụ nhắc nhở các cô đã gọi đủ đồ ăn cho hai người, nếu thiếu thì chút nữa có thể gọi thêm, lúc này hai cô mới ngừng lại.
Hai người nói chuyện phiếm một lúc thì đồ ăn đã được mang lên đủ cả, Cao Mai Lệ nói: “Thế nào? Không có chuyện gì muốn giải thích với mình à?”
Hạ Chân Ngọc nhìn Cao Mai Lễ khẽ cười nói: “Mình có chuyện gì đâu, giải thích cái gì nhỉ?”
Cao Mai Lệ nói: “Lại còn giả bộ với mình! Hách Lượng nhà mình đã nói cho mình nghe rồi.”
Hạ Chân Ngọc nghĩ nghĩ nói: “Không thể nào!” Hách Lượng chồng của Cao Mai Lệ quả thật đang công tác ở Tòa thị chính, nhưng mà làm ở bộ phận lưu trữ, vị trí ở trong Tòa thị chính tương đối giống như là khu vực miền núi xa xôi, chẳng lẽ tất cả mọi người trong Tòa thị chính đều biết đến chuyện giữa cô và Chu Cẩn Vũ, việc này rất dọa người rồi.
Cao Mai Lệ cười vui vẻ: “Ha ha! Thừa nhận đi, mau nói cho mình biết từ đầu đến cuối là có chuyện gì xảy ra đi.”
Hạ Chân Ngọc muốn Cao Mai Lệ trước tiên là nói về việc Hách Lượng đã biết được những gì rồi, Cao Mai Lệ cũng rất phối hợp nói ra, hóa ra là mọi người tuy đều bàn tán về chuyện Chu Cẩn Vũ coi trọng một nhân viên cấp dưới nho nhỏ, nhưng mà đều là nói vui vơ không có căn cứ, không có người nào biết chính xác nội tình, hơn nữa người phụ nữ bị loan truyền đó cũng không phải là nhân viên đang công tác trong Tòa thị chính, cho nên độ chú ý xem như cũng không cao.
Hách Lượng đương nhiên cũng nghe được những tin đồn này, nhưng mà cũng không để tâm đến, người lãnh đạo nào mà không có chút loại sự tình như thế này đâu, chuyện này là rất bình thường, nói trắng ra là nhiều lắm thì chính là chuyện phong lưu, trà dư tửu hậu mà thôi. Nhưng kết quả là có một ngày sau giờ làm việc, lúc đang ở phố Nam Nguyên anh ta lại trông thấy Hạ Chân Ngọc đứng ở ven đường chuẩn bị bước lên một chiếc xe ô tô, mà chiếc xe nà