giấc mộng, nhưng tôi lại quay đầu lại ngắm nhìn
không trung, thật hy vọng Ngưu Lang và Chức Nữ có thể ở bên nhau, nếu
như yêu nhau, thì nên được ở bên nhau chứ!
Đúng chứ? Thừa Tầm… nếu như là yêu nhau…
Hồi ức kết thúc —
“Ngôi sao sáng nhất ở bên kia, chính là sao Chức Nữ cung
Thiên Cầm, nó cách một dải Ngân Hà, đối xứng rất xa với sao Ngưu Lang
cung Thiên Ưng… nhưng mà hôm nay không nhìn thấy sao Ngưu Lang rồi… Thật đáng thương, rõ ràng là rất yêu nhau, nếu đã yêu nhau đến như thế, nên
được ở bên nhau mới phải, cậu nói xem có đúng không?”
Tôi khóc, nước mắt xuôi theo gò má rơi xuống, tại sao cậu ấy
lại phải nói những lời đó với tôi? Đã bao nhiêu năm rồi, tại sao cậu ấy
vẫn nhớ rõ như thế? Trong lòng buồn phiền quá, mũi càng lúc càng cay,
Hàn Thừa Tầm, rốt cuộc cậu muốn tớ phải làm sao? Cậu như thế chỉ khiến
tớ càng thêm ngộ nhận thôi, tớ phải làm sao đây, cậu nói tớ biết đi được không?
“Đa Lâm…” Thừa Tầm bỗng nhiên nhẹ nhàng gọi tôi một tiếng, tôi quay gương mặt đẫm nước mắt sang.
Cậu ấy chầm chậm nghiêng người sang sát vào tôi, tôi vô thức
ngả về phía sau, chính trong khoảnh khắc như thế, tôi nghĩ rằng tôi có
thể mãi mãi ở bên cậu ấy.
Thình thịch thình thịch!
Trong không khí, tiếng tim đập càng ngày càng dữ dội!
Nhìn vào mắt cậu ấy như thế, tim tôi như có nỗi đau khó nói
nên lời, cậu ấy dần dần kề mặt sát vào tôi, cúi đầu xuống nhìn vào môi
tôi, bàn tay cậu ấy nhẹ nhàng nắm lấy đôi tay tôi, tôi không tự chủ được nhắm nghiền mắt lại.
“…”
Tôi dường như nghe được tiếng cậu ấy thở gấp gáp, mùi vị của
con trai, tôi căng thẳng đến mức sợ hãi, lông mày nhẹ cau lại, Thừa Tầm… tớ không biết, tớ quả thật không biết gì cả, cũng không muốn biết, thật đấy, bây giờ, có thể đừng để tớ suy nghĩ nữa không?
Thật là… có thể chứ?
Giờ phút này, quên đi Thành Vũ Tuyết, quên đi Khương Tải Hoán, quên đi tất cả tất cả…
Đột nhiên, đúng vào lúc tôi quyết định đón nhận thì, Thừa Tầm lại “khì” một tiếng đứng phắt lên ngay cạnh tôi, tim tôi “hẫng” đi một
nhịp, sau đó tôi cũng giật mình tỉnh ra.
“Chết tiệt!” Thừa Tầm tức bực gãi gãi tóc, nguyền rủa một
tiếng rồi sau đó bắt đầu chạy vòng quanh sân, tôi cũng vội vàng lồm cồm
bò dậy, cố gắng lắc lắc đầu.
Tôi mở to mắt nhìn trừng trừng!
“Ê! Hàn Thừa Tầm! Hôm nay tốt nhất cậu chạy một trăm vòng đi! Không không, cậu chạy một ngàn vòng một vạn vòng cho tớ! Cái tên này,
cậu hôm nay đừng có về nhà nữa, cậu cứ ở đây tiếp tục chạy nhé! Hừ! Đúng là! Đau chết tôi mất !” Tôi vừa xoa xoa chỗ chân vừa nãy bị trẹo vừa
tức giận gào với Thừa Tầm, tức chết đi mất! Trời ạ, vừa nãy rốt cuộc là
tôi làm cái gì vậy? A! Đúng là sắp điên mất rồi! Thành Vũ Tuyết, đúng,
Thành Vũ Tuyết! Tôi không thể làm thế được!
Tay tôi cầm quyển truyện tranh vừa mới mua, đi trên con đường dành cho khách bộ hành sáng rực.
Hư phù…
Tối qua mất ngủ nghiêm trọng… Hàn Thừa Tầm tự dưng trở nên kỳ lạ không thể hiểu nổi! Tối hôm qua rốt cuộc là hắn ta muốn làm gì chứ?
Chắc không là… muốn hôn tôi chứ? Á! Không thể nào! Doãn Đa Lâm, mày đang suy nghĩ lung tung gì đó? Không thể không thể! Đó là việc tuyệt đối
không thể xảy ra! Trong mắt hắn ta tôi gần như là một đứa cùng giới
tính, sao có thể muốn hôn tôi chứ?
Người mà tên đó muốn hôn, chắc là Thành Vũ Tuyết mới đúng chứ… nghĩ đến đây, tôi cười chua chát.
Đèn xanh sáng rồi, tôi chậm rãi qua đường. Lúc này, một chiếc Ferrari màu đỏ bên cạnh bỗng thắng két lại, tôi vô thức quay đầu lại
nhìn, nhìn thấy Khương Tải Hoán đang ngồi trong xe giơ tay lên vẫy tôi.
Hả? Nhìn thấy anh ta, tôi chợt bàng hoàng trong giây lát.
…
“Ha ha, thế giới này đúng là nhỏ quá, em nói xem có đúng
không?” Khương Tải Hoán dừng xe bên đường, đi cùng tôi lên trên cầu Đông Hải.
“Xe đó là của anh hả? Nhà anh có tiền không tiêu vào đâu, lại mua xe gì thế! Thật lãng phí quá! Nếu là tôi thì đã quyên tặng tiền cho người nghèo rồi!” Tôi cố gắng chuyển đề tài, muốn để anh ta không có
thời gian nhắc lại chuyện tôi thất tình hôm trước.
Đúng! Đúng! Làm như thế đi! Tốt nhất là làm cho anh ta ghét mình! Đừng đến tìm mình nữa mới được!
“Quyên tặng á? Sao em lại nghĩ ra chuyện chỉ thầy cô giáo mới cảm thấy thần kỳ thế? Chẳng lẽ sau này em muốn làm cô giáo hả?” Khương
Tải Hoán cười híp mắt hỏi tôi.
“Đúng thế, tôi muốn thành cô giáo đó rồi sao? Lúc đó sẽ
chuyên giáo huấn mấy tên tiểu tử thối không đàng hoàng như các anh!” Tôi còn làm động tác dứ dứ nắm đấm.
“Ha ha, không ngờ em còn có mục tiêu vĩ đại như thế! Thế thì phải cố lên nhé!” Khương Tải Hoán cười khà khà vỗ vỗ lên vai tôi.
“Tất nhiên rồi! Yên tâm yên tâm, tôi nhất định sẽ thành công!” Tôi đắc ý hất cằm lên.
“Nhưng mà… căn cứ vào thành tích học tập của em hiện giờ thì, hình như có chút gì đó viển vông nhỉ?” Khương Tải Hoán nheo nheo mắt
nhìn tôi, buông ra một câu chẳng mấy tốt đẹp.
Hả… cái tên này!
“Hứ! Ai… ai nói vậy hả? Sao không thể chứ! Anh không tin thực lực của tôi à?”
“Khà khà… không phải là không tin, là không dám tin thôi.”
“Anh… anh có ý gì hả?!” Tên này, đúng là quá đáng mà!
“DADADA… LULALULA… DADADA…”
