Polaroid
Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh

Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325574

Bình chọn: 8.00/10/557 lượt.

ể đối xử với con gái mình như thế. Ánh mắt Lâm Thiên Vũ nhìn Trần Chí Viễn không chỉ có căm hận mà còn có cả mà còn có cả kinh tởm, chán ghét.

Đem Đan Tâm ôm chặt vào lòng.

"Không sao mọi thứ đều qua rồi. Có anh ở đây không ai có thể bắt nạt em."

Đan Tâm đứng yên, đúng vậy dù cô có mất hét tất cả nhưng vẫn còn có anh, anh sẽ bảo vệ cô.

Đồng Hiểu Hiểu ngồi trên giường thẫn thờ, nước mắt cứ thế rơi xuống làm cách nào cũng không ngăn được. Người này không phải chồng bà, ông đã không còn là người đàn ông tốt bụng ngày nào nữa rồi. Là chồng bà thay đổi hay bản chất con người ông ta vẫn thế. Bao nhiêu năm nay bà bị ông lừa sao, một cú lừa thật ngoạn mục. Hóa ra bà chỉ là một kẻ ngốc.

Chung sống gần ba mươi năm chưa bao giờ Trần Chí Viễn thấy ánh mắt tuyệt vọng của vợ. Dù năm đó ông ném Đan Tâm vào cô nhi viện ánh mắt bà vẫn còn một chút gì đó ánh sáng, nhưng hôm nay tuyệt vọng, phẫn nộ, căm hận và cả chán ghét trong mắt bà làm ông thấy sợ hãi, thà rằng bà cứ đánh cứ mắng ông sẽ chịu tất cả. Bà không phải người đầu tiên ông yêu nhưng là người duy nhất ông muốn sống cùng, bao năm qua ông xem bà như bảo bối trân quý nhất của đời mình chỉ cần bà đau, bà không vui ông cũng cảm thấy nặng nề.( Ơ hóa ra ông này yêu vợ quá nên ghét Đan Tâm. Thần kinh ông có vấn đề à."

"Hiểu.... Hiểu."

"Ông đừng gọi tôi, ông có còn nhân tính không, ông là người hay ác quỷ hả? Ông tước đoạt quyền làm mẹ của tôi còn tước đoạt tất cả của con bé. Đan Tâm không phải là con ông sao?"

"Hiểu Hiểu bà bình tĩnh lại có được không?"

"Bình tĩnh, ông bảo tôi làm sao có thể bình tĩnh.?....Đừng động vào người tôi."

Đồng Hiểu Hiểu gạt phăng cánh tay trên vai mình xuống, đẩy Trần Chí Viễn ra khỏi phòng Đan Tâm.

"Trần Chí Viễn ông cũng đi khỏi đây đi, đừng để tôi thấy mặt ông."

Thu dọn tất cả quần áo của Trần Chí Viễn bỏ vào vali, một mạch chạy xuống lầu. Trần Chí Viễn đuổi theo nói hết lời vẫn không lay chuyển được. Đồng Hiểu Hiểu không chút lưu tình ném vali ra ngoài cửa chính đẩy luôn cả chồng ra ngoài. Đóng cửa lại quyết tuyệt, lạnh lùng.

Trần Chí Viễn đập cửa, vợ ông bình thường hiền dịu nhưng lúc nổi điên lên đáng sợ vô cùng. Lần này bà nhất định không tha thứ cho ông, cũng chỉ vì nó. Nó là con gái ông sao? Không phải, nó là khắc tinh, là sao chiếu mạng của ông mới đúng.

"Hiểu Hiểu bà mở cửa ra nghe tôi giải thích có được không."

"Không còn gì để giải thích cả, ông đi đi. Mấy ngày này tôi chỉ muốn sống bình yên bên con gái tôi, hết tết về nhà tôi sẽ nói chuyện với ông sau."

Đồng Hiểu Hiểu để lại cánh cửa đóng chặt và chồng bà ở sau lưng. Bà chỉ muốn nói chuyện, chỉ muốn xin lỗi, cầu xin Đan Tâm tha thứ cho những gì mà chồng nà đã gây ra. Dù biết không thể có chuyện đó bà vẫn muốn thử một lần. Sống mà hận chính cha mình cảm giác đó không lấy một chút dễ chịu.

Ngay lúc Đồng Hiểu Hiểu đẩy Trần Chí Viễn ra khỏi phòng mọi gắng gượng của Đan Tâm hoàn toàn sụp đổ. Ôm lấy Lâm Thiên Vũ khóc như mưa, nước mắt thấm ướt cả áo Lâm Thiên Vũ.

"Đan Tâm không được khóc, ông ấy không xứng đáng để em rơi nước mắt."

Lâm Thiên Vũ vỗ lưng Đan Tâm giúp cô bình tĩnh, chờ cô khóc đủ mới nhấn co ngồi xuống giường đi đóng cửa phòng lại. Kéo ghế ngồi trước mắt cô cầm lấy bàn tay có vết sẹo, hắn không thể ngờ rằng đằng sau vết sẹo này là một quá khứ đẫm nước mắt và cả máu của cô như thế. Vết sẹo có thể mờ nhưng nỗi đau của cô vẫn còn đó nguyên vẹn.

"Kể cho anh nghe hôm đó đã xảy ra chuyện gì?"

Hít vào một hơi không khí căng tràn trong lồng ngực giúp Đan Tâm thoải mái hơn nhiều.

"Hôm đó là Noel, là sinh nhật 15 tuổi của em. Nhà An An ở gần công trình xây dựng cao ốc của ông ấy. Em đến nhà An An chơi lúc về đi ngang qua công trường em thấy có nhiều người tụ tập ở đó khiếu nại ông ấy đền bù không thỏa đáng, em tò mò nên tới xem. Sau khi quản lí công trường giải quyết đám đông em cứ nghĩ là hết chuyện rồi nên đi về không ngờ lại thấy có người cầm con dao tiến về phía ông ấy. Em chẳng nghĩ được gì cả, em chỉ biết người sắp bị giết là ba em. Em chẳng màng đến bản thân lao ra cầm chắt lấy con dao. Lúc đó trời đổ mưa, mưa rất lớn. Ông ấy được người trợ lí lấy ô ra che mưa, dù em vừa cứu ông ấy một mạng ông ấy cũng chẳng xem ra gì lạnh lùng bước vào xe nói gì đó với người trợ lí, lát sau trợ lí của ông ấy mang tiền ra cho em nói đó là tiền điều trị vết thương. Cũng không đưa vào tay mà ném thẳng lên mặt xem em như ăn xin chờ đợi tiền bố thí. Kể từ lúc đó mọi hi vọng còn sót lại của em đều vỡ tan. Anh biết không cảm giác bị dao cứa vào tay rất đau cả lạnh nữa, máu và nước mưa chảy xuống xối xả thấm ướt vào người. Em bị mất rất nhiều máu đi chưa được hai bước đã bất tỉnh, chính người muốn giết ông ấy đưa em vào bệnh viện."

Lâm Thiên Vũ thở dài vươn tay lau đi những giọt nước mắt còn sót lại trên khóe mi Đan Tâm. 15 tuổi, lúc đó hắn đang làm gì?

"Đan Tâm, xóa vết sẹo trên tay em đi. Quên hết quá khứ phải sống thật tốt, đừng vì một người không xứng đáng mà khiến bản thân phải tổn thương."

Ngoài ở bên cạnh lặng yên nghe cô nói, an ủi cô hắn chẳng