80s toys - Atari. I still have
Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh

Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325374

Bình chọn: 10.00/10/537 lượt.

ưa Trần Đan Tâm ra khỏi X-LAO, chú Lý sẽ sắp xếp người đi theo cô."

"Anh muốn em đưa cô ta đi đâu?"

"Tùy cô, đi gặp chú Lý chuẩn bị đi."

Để Đan Tâm ở lại X-LAO sớm muộn gì Uyên Uyên cũng biết.

Cửa thang máy mở ra, Uyên Uyên lê thân xác mệt mỏi trở về nhà. Hom nay đúng là xui xẻo, chị Tâm bị bắt cóc, ở club thì bị một đám người chán sống gây chuyện.

Tiếng bước chân quen thuộc vang lên sau lưng, một giờ sáng rồi sao anh còn chưa về nhà.

Âu Dương Thiếu Phong cầm lấy túi xách của Uyên Uyên, đi bên cạnh im lặng không nói gì.

"Anh đợi em bao lâu rồi?"

"Anh không biết."

Hắn chỉ biết đợi cô về không quan tâm thời gian bao lâu.

"Sao anh không tới club tìm em?"

"Em còn phải làm việc."

Còn mười mét nữa là tới căn hộ cô đang ở, nếu bây giờ không đòi hỏi anh một chút e rằng sau này không còn cơ hội nữa.

"Thiếu Phong, bế em về nhà được không?"

Âu Dương Thiếu Phong dừng bước, từ lúc quen nhau đến giờ cái gì Uyên Uyên cũng đều làm theo ý hắn không đòi hỏi ở hắn bất cứ thứ gì, đôi lúc vì cô như vậy mà hắn nỗi cáu nhưng bây giờ...

"Sao tự nhiên lại muốn như vậy?"

Uyên Uyên cười, nụ cười thật buồn.

"Em muốn nhân lúc anh còn nghĩ em là người tốt để đòi hỏi một chút, em sợ khi anh biết em là ai sẽ không thèm nhìn đến em nữa."

"Em..."

Uyên Uyên cắt ngang.

"Sớm muộn gì anh cũng biết nhưng em sẽ không nói bây giờ đâu. Nói ra em sẽ không còn mặc cảm tội lỗi khi đứng trước mặt anh nữa nhưng nói ra cũng sẽ rất đau, em bây giờ chưa đủ dũng khí để cho anh biết. Anh cứ xem như em chưa nói gì đi, em về đây."

Uyên Uyên đi trước, cô muốn khóc nhưng không khóc được cảm xúc của cô đã sớm chai lì theo từng năm tháng ngươi giết ta, ta giết ngươi đó rồi.

Âu Dương Thiếu Phong rối rắm nhưng vẫn đuổi theo bế Uyên Uyên đưa về nhà.

Uyên Uyên khẽ cười, vòng tay qua cổ Âu Dương Thiếu Phong.

"Em đã ăn gì chưa?"

"Em ăn ở club rồi."

"Nghỉ ngơi nhiều một chút, em là người bằng xương bằng thịt chứ không phải sắt thép."

Phụ nữ bên cạnh hắn rất nhiều nhưng người có thể khiến hắn yêu chỉ có mình cô.

"Em biết rồi, dù mọi người có nghĩ chị như thế nào thì đối với em chị luôn vĩ đại."

Không phải ai cũng có thể chấp nhận một sát thủ.

Đặt Uyên Uyên nằm trên giường kéo chăn đắp mới đứng dậy. Tay áo hắn bị Uyên Uyên cầm chặt không buôn.

"Gần sáng rồi em mau ngủ đi."

"Không muốn, em ngủ rồi anh sẽ đi mất."

Âu Dương Thiếu Phong ngồi lại xuống giường nhéo mũi Uyên Uyên.

"Không muốn anh đi?"

Cho đến bây giờ hắn chưa từng ở lại nhà cô, cô cũng không bao giờ nói hắn ở lại.

"Không được sao."

Uyên Uyên lầm bầm trong miệng.

"Chẳng phải anh vẫn ở lại với mấy người phụ nữ kia sao."

"Không được so sánh, em khác với họ."

Hừ...cô không thích khác.

"Em không biết, em muốn anh làm gối ôm của em."

Âu Dương Thiếu Phong lấy tay chỉ vào môi mình.

"Hôn anh đi anh sẽ ủy khuất bản thân làm gối ôm của em một đêm."

Uyên Uyên làm theo lời Âu Dương Thiếu Phong nói nhưng thay đổi một chút không phải hôn môi mà là cắn môi Âu Dương Thiếu Phong.

"Lý Nhã Uyên, lần này em chết chắc."

Nhận thấy nguy hiểm, Uyên Uyên cười khanh khách tung chăn nhảy xuống giường chạy trốn.

"A... cưỡng bức con gái nhà lành."

"Cưỡng bức con gái nhà lành? Hôm nay anh sẽ cho em biết thế nào là cưỡng bức con gái nhà lành."

Xem ra hắn phải dạy bảo cô tốt một chút, đối với cô thương hương tiếc ngọc làm cô quên mất hắn là ai.

Người trốn ta tìm, Uyên Uyên có chạy đằng trời thì cũng bị Âu Dương Thiếu Phong tóm gọn.

Sân bay, 6 giờ sáng.

"Bạn trai của chị sẽ ra sân bay đón chúng ta sao?"

"Ừ, Thạch Thảo nói thế."

Đồng Hiểu Hiểu và Đan Linh kéo vali ra khỏi sân bay. Đang yên đang lành lại bị bắt cóc còn mang thai nữa.

"Hiểu Hiểu."

Cố Mĩ Yên chạy lại ôm lấy Đồng Hiểu Hiểu, tối hôm qua nghe tin chị em của mình đến Bắc Kinh vui đến mức thức trắng đêm.

Đan Linh choáng váng, người ở vì sao nào vừa đáp xuống trái đất vậy trời.

"Ai vậy mẹ?"

Cố Mĩ Yên buông Đồng Hiểu Hiểu ra nhìn khắp người Đan Linh cho đến khi cả người Đan Linh nổi đầy da gà.

"Đây là con gái cậu?"

"Ừ, Đan Linh chào dì đi."

À, là bạn của mẹ hồi còn ở Bắc Kinh.

"Chào dì."

"Xinh đẹp rất giống cậu."

Lâm Thiên Vũ đứng từ xa nhìn thấy màn gặp lại thắm thiết tâm hồn tựa như hoa nở, mẹ hắn và mẹ Đan Tâm có quen biết nhau. Thế này dễ tính hơn rồi.

Lâm Thiên Vũ đi đến chỗ ba người đang đứng chỉ cười với mẹ hắn rồi quay sang ra mắt mẹ vợ và em vợ.

"Chào dì con là Lâm Thiên Vũ."

Đồng Hiểu Hiểu lắp bắp, liệu đây có phải....

"Cậu...cậu là Lâm...Thiên...Vũ?"

Đan Linh vẫn còn ở trong mộng, người này chính là bạn trai của chị sao còn đẹp hơn so với tưởng tượng của cô.

Cố Mĩ Yên chẳng hiểu trời trăng mây gió là gì, từ khi nào tên của con trai bà gây sốc tới mức này.

"Cậu biết con trai tớ?"

Đồng Hiểu Hiểu càng sốc hơn, là con của Mĩ Yên. Thảo nào Thạch Thảo nói mẹ của Lâm Thiên Vũ phản đối Đan Tâm. Từ nhỏ Mĩ Yên đã theo chủ nghĩa hoàn mĩ, Đan Tâm có một vết nhơ trong quá khứ nên bà có thể hiểu tại sao Mĩ Yên phản đối.

"Tớ không biết, tớ không biết con trai cậu chính