Hồng Đậu

Hồng Đậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323803

Bình chọn: 7.5.00/10/380 lượt.

đã được pha, nâng nàng dậy, nàng dựa vào tay hắn uống nước.

Nàng mới hơi tỉnh lại, đầu óc còn choáng váng, khi đang thấy rất khát

nước thì có người đỡ lên, nhìn nước trà trước mắt liền không hề cảnh

giác mà cúi đầu uống trà.

“Uyển Yến, có thể thêm chén nữa không?”

Cổ họng nàng vẫn rất khát, không nhịn được muốn thêm nữa.

Đối phương lặng lẽ đưa một chén tới, nàng lập tức uống chén thứ hai, cả người mới nhẹ nhàng khoan khoái không ít.

“Cám ơn muội.”

Nàng thở dài nhắm mắt lại, rất muốn ngủ tiếp, không để ý đệm dưới thân,

chăn trên người, mềm mại thoải mái hơn nhiều giường nhà Lý đại phu.

“Cần nước nữa không?”

Công Tôn Lẫm nhìn vẻ mặt nàng thỏa mãn, nhẹ giọng hỏi.

Nghe thấy giọng nói nam nhân sau lưng, nháy mắt cơ thể nàng cứng ngắc.

“Ngươi……”

Nàng vội cựa quậy, kinh ngạc quay đầu nhìn hắn.

“Sao nào? Không nhớ ta là ai à?”

Công Tôn Lẫm ngồi ở bên giường nàng, giọng cười ôn hòa, nhưng trong đáy mắt lạnh lùng của hắn không có ý cười.

“Xin hỏi đây là đâu? Uyển Yến đâu?”

“Đây là phòng khách trong nhà ta, cô xếp hàng ngoài cửa lớn bị ngất, ta đưa cô vào phòng nghỉ.

Còn cô nương kia, nàng nói cha cô là đại phu, phi nước đại về tìm cha đến đây xem cô .”

“A…… Cám ơn.”

Nàng cẩn thận ngồi thẳng người, không đụng chạm gì với hắn. Dù sao nam

nữ thụ thụ bất thân, bây giờ hắn dựa vào nàng gần như vậy, thật sự có

chút không ổn.

Nhưng đối mặt với người chìa tay giúp nàng, nàng không biết nên mở miệng nhắc nhở hắn thế nào để giữ khoảng cách.

Không ngờ nam nhân hoàn toàn không thèm tôn trọng nam nữ chi phòng, lại nắm cằm nàng, ép nàng nhìn hắn.

“Ta hỏi lại cô một lần nữa, ta là ai?”

“A…… Ngươi là…… Người đỡ lấy ta khi ta ngất?”

Nàng nhận ra giọng hắn, khi nàng ngất nghe được tiếng nói làm người ta yên tâm kia.

Nhưng giờ phút này sao nàng cảm thấy giọng hắn rất lạnh nhạt, như đang

đè nén tức giận, không cảm thấy chút quan tâm và lo lắng nào như lúc ấy?

“Còn gì nữa? Cô không nhớ ra ta thật sao?”

Không có được câu trả lời như đã nghĩ, trong phút chốc hắn nheo mắt lại.

“À…… Ta còn nhớ…… Ngươi chính là người ngày đó đứng trước cửa nhà ta, hỏi đường đi đến thôn Thiện Hợp như thế nào……”

Giọng nàng đi xuống, cảm thấy ánh mắt hắn trở nên sắc bén làm cho người ta sợ hãi.

Khó trách Uyển Yến nói khí thế trên người người này ép người rất đáng sợ.

Ngày đó nàng không tới gần hắn nên không biết. Bây giờ gần hắn thế, rốt cục nàng cũng cảm nhận được cỗ nhuệ khí dọa người kia.

Nhưng, nàng cũng không sợ hãi mà cảm thấy cảm xúc của nam nhân trước mắt này dường như lại căng thẳng thêm một chút.

Công Tôn Lẫm biến sắc, đáy mắt lạnh lẽo hơn.

“Đúng vậy, vậy có thể hỏi tôn tính đại danh của cô nương không?”

Hắn cong môi, tiếp tục nhẹ giọng cười hỏi.

Giả vờ không biết hắn sao?

Vậy thì hắn diễn theo nàng, hắn muốn xem nàng tiếp tục diễn trò trước mặt hắn như thế nào!

“Ta là Lý Hồng Đậu.”

Lý Hồng Đậu?

Nàng tự tiện sửa lại tên, lại thay họ, muốn đoạn tuyệt hoàn toàn quan hệ với hắn?!

“Cô nghiêm túc chứ?”

Hắn cắn răng hỏi, hận không thể nắm lấy cổ nàng.

“Công tử…… Chẳng lẽ ngươi biết ta?” Nàng chần chờ hỏi.

“Cái gì?”

Hắn sửng sốt, không ngờ được nàng sẽ hỏi lại hắn như vậy.

“Ta từng rơi xuống núi bị thương, sau khi tỉnh lại đã mất hết trí nhớ, không nhớ bất kì ai, cũng không nhớ mình là ai.”

Nàng nghiêng đầu, cắn môi, đôi mắt trắng đen rõ ràng kia đã vô tội lại còn xin lỗi nhìn hắn.

Nghe vậy, hắn ngỡ ngàng một lúc, hoàn toàn không biết nên nói gì.

Nàng đã quên?

Quên hết?

Hắn đau khổ tìm nàng đằng đẵng sáu tháng trời, thế mà nàng lại quên hắn?

Trong khoảng thời gian ngắn, hắn không thể quyết định nên mừng như điên

vì nàng chưa chết hay là phẫn nộ vì nàng hoàn toàn quên hắn.

“Ta…… Không biết cô!”

Cuối cùng, hắn hung tợn cắn răng phủ nhận.

Lý Hồng Đậu?

Lý, Hồng, Đậu?

Được lắm Lý Hồng Đậu!

Vậy mà lại dám quên hắn, tàn nhẫn đùa giỡn hắn, Lý Hồng Đậu gì chứ!

Công Tôn Lẫm đi qua đi lại trong phòng, cực kỳ cáu kỉnh như sư tử, nặng

nề bước đi, cả người tức giận mà không biết phát tiết thế nào.

Hắn tưởng tượng ra cả nghìn cảnh gặp lại Vũ Nhi, nghĩ ra hàng vạn câu sẽ nói với nàng khi gặp lại.

Không ngờ một câu “Chẳng lẽ ngươi biết ta?” của nàng lại đánh hắn chóang váng đầu óc, mất hết luôn ý nghĩ.

“Lý Hồng Đậu…… Lý Hồng Đậu! Nàng cho rằng mình là Lý Hồng Đậu? Ta cho

nàng họ, cho nàng tên, cho nàng mười năm năm tháng, tất cả nàng đều

không cần!”

Tuy rằng sau đó hắn nghĩ, đã tuyên bố tin nàng chết rồi thì cũng nên cải danh đổi họ, che tai mắt bên ngoài.

Dù sao, nếu Tư Quốc biết Vũ Nhi không chết, chỉ sợ sẽ làm hoàng đế Tư

Quốc hiếu chiến có cớ nói Uyên Quốc bọn họ không có thành ý hòa thân,

lại khởi binh xâm lược, gây ra chiến tranh, đến lúc đó lại là trăm họ

lầm than.

Nhưng……

Nàng hoàn toàn thay đổi rồi!

Chẳng những tên họ đổi hết, ngay cả bản thân cũng thay đổi!

Hắn hít sâu mấy hơi, ngồi xuống, ép bản thân phải bình tĩnh.

Nhưng mà mới ngồi xuống không bao lâu, hắn vẫn không ép được cảm xúc hậm hực xuống, nổi giận vung tay lên gạt tất cả đồ vật trên bàn xuống đất

hết!

Nghe âm thanh chén


Insane