XtGem Forum catalog
Hồng Nhan

Hồng Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328334

Bình chọn: 8.5.00/10/833 lượt.

y phần. Uyển Tâm len lén đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt hắn. Bàn tay nàng ngay lập tức bị nắm lấy, giọng nói khàn khàn đầy gợi cảm làm trái tim nàng đập liên hồi.

- Đừng đi! Đừng rời bỏ ta!

Uyển Tâm áp má lên tay hắn, nhẹ giọng đáp lại:

- Không, thiếp sẽ không đi.

Đôi mắt đen tuyền như màn đêm mở ra, tia tình ý thoáng hiện ra bất ngờ vụt tắt. Tiêu Phàm hất tay Uyển Tâm, hung ác quát lên:

- Ra ngoài!

Uyển Tâm kinh hãi quỳ xuống, nàng chưa từng thấy vẻ mặt này của hắn, lạnh lùng như băng, ánh mắt mang theo khinh miệt không hề che giấu, cứ thế đâm thẳng vào lòng của nàng.

Người trong cung truyền tai nhau Uyển Phi mới được sắc phong ít ngày trước đêm qua làm hoàng thượng nổi giận, sáng nay hoàng hậu đã trừng phạt nàng ta phải đóng cửa chép kinh nửa năm.

Chốn hoàng cung mỹ nữ như hoa, mỗi ngày trôi qua đều có người mới tới, so với người cũ thì tất nhiên trẻ trung xinh đẹp vạn phần. Nửa năm sau e rằng hoàng thượng đã sớm quên vị Uyển Phi này rồi. Thật đáng tiếc cho một đoá hoa, chỉ vừa hé nở đã bị người ta vùi dập.

Uyển Tâm ngồi trong phòng, giấy chép kinh lộn xộn trên bàn, vài tờ rơi trên nền đất. Nàng không quan tâm, chỉ co ro ở một góc giường khóc tức tưởi. Hai mắt nàng sưng đỏ, tóc tai bù xù, không còn thấy đâu là “phù dung như diện, liễu như mi” nữa.

pqd7

Vì sao lại thành ra thế này? Từ khi vào cung nàng vô cùng cẩn thận, không dám thị sủng mà kiêu, mỗi một hành động đều không có chỗ nào để chê trách. Đêm ấy rốt cục là thế nào, sao hoàng thượng lại đột nhiên nổi giận? Nàng không hiểu, nếu cả đời phải chôn vùi ở đây, xuân sắc phai tàn mà không rõ lý do nàng thật sự không cam tâm.

Cửa phòng bất ngờ bị đẩy ra. Một nữ tử cung trang hoa lệ, gương mặt xinh đẹp được tô vẽ tỉ mỉ bước vào. Dáng vẻ tha thướt yểu điệu cộng thêm khí chất cao quý tạo thành một bức tranh hoàn toàn đối lập với Uyển Tâm.

- Muội muội, sao muội lại tiều tuỵ như vậy? Mới mấy ngày không gặp mà trông muội xuống sắc quá! –Phương Quân Di nhẹ giọng thăm hỏi, mỗi câu nói ra nghe thì giống quan tâm nhưng lại mang thêm vài phần châm chọc.

Uyển Tâm xuống giường, cúi người hành lễ.

- Hoàng hậu nương nương cát tường.

Phương Quân Di xua tay tỏ ý bình thân, nhìn khắp một lượt căn phòng, lại thấy giấy chép kinh rơi lung tung, khoé môi khẽ cong lên như cười giễu.

- Muội muội, việc chép kinh phải thành tâm mới được. Muội để lộn xộn như thế này rõ ràng là không tôn kính Phật Tổ, ta sao có thể nửa năm đã tha thứ cho muội được. –Phương Quân Di hơi nghiêng đầu nói với nô tỳ theo hầu. –Thuý Liên, thông báo ra ngoài Uyển Phi nương nương còn chưa thành tâm hối cải, phạt thêm nửa năm đóng cửa tĩnh tâm.

Tới mức này thì Uyển Tâm không nhịn nổi nữa, nàng tức giận trừng mắt với Phương Quân Di.

- Hoàng hậu, người như thế là lộng quyền. Thần thiếp tuy có tội nhưng đã bị trừng phạt rồi, người sao có thể lợi dụng việc công để trả thù như vậy.

Phương Quân Di che miệng cười, đôi mắt long lanh loé lên tia ác độc.

- Lộng quyền? Lợi dụng việc công trả thù riêng? Ha ha, bản cung là Hoàng hậu, sống chết của ngươi chỉ nằm trong một câu nói của bản cung. Ngươi nghĩ mình là ai mà đòi chống đối bản cung?

Uyển Tâm lúc này chỉ có thể cắn răng chịu đựng, Phương Quân Di nói không sai, chốn hậu cung Hoàng hậu nắm quyền, ai có thể gây chiến với ả được chứ.

- Uyển Tâm, ngươi nên chấp nhận sự thật, ở đây mà chép kinh cả đời đi. Nếu thấy buồn chán quá thì cầu xin ta, ta sẽ cho ngươi vào am ni cô xuống tóc làm đệ tử Phật môn.

Hai tay Uyển Tâm xiết chặt, cố kiềm chế để không xông tới cào rách mặt Phương Quân Di. Ả đàn bà thâm độc này muốn nhân cơ hội để diệt trừ nàng, chắc chắn ả muốn trả thù vì nàng có được sự chú ý của hoàng thượng.

- Ngươi không cần phải nghĩ xấu về bản cung, bản cung chẳng thèm ghen tỵ với ngươi đâu. –Phương Quân Di khoan thai bước về phía Uyển Tâm, bày tay nõn nà nhẹ nhàng nâng cằm Uyển Tâm lên, quan sát một lúc. Móng tay đỏ chót càng làm nổi bật làn da trắng xanh của Uyển Tâm. –Haiz… ngươi và những kẻ trước đây đều giống nhau, tuy là người xinh đẹp hơn một chút so với bọn họ… nhưng thực chất cũng chỉ là thế thân của người khác thôi.

Uyển Tâm kinh ngạc nhìn Phương Quân Di. Thế thân? Những kẻ giống nàng?

- Không biết đúng không? Ngươi không phải kẻ đầu tiên vừa tiến cung đã được phong phi, trước kia… có mấy người nhỉ, nhiều quá bản cung nhớ không nổi. –Phương Quân Di nhíu mày, duyên dáng đưa tay lên day thái dương. –Thật sự là rất nhiều. Nhưng mà kết cục thì đều chỉ có một thôi.

Tiếng cười lảnh lót như chuông bạc của Phương Quân Di làm Uyển Tâm rùng mình. Một luồng khí lạnh bao phủ cơ thể nàng, từng sợi tóc đều muốn dựng lên vì sợ hãi.

- Ngươi có biết vì sao hoàng thượng chỉ có mình Thái tử là con nối dõi không? Bởi vì đã mấy năm nay hoàng thượng không gần nữ sắc, làm sao có con được.

- Không, không thể nào…

- Sao lại không chứ? Đám cung nữ các ngươi được hoàng thượng chú ý cũng chỉ vì các ngươi có nét giống người trong lòng hoàng thượng mà thôi. Nếu các ngươi ngoan ngoãn thì còn có thể sống lâu một chút, đằng này kẻ nào cũng nuôi mộng tưởng hão