XtGem Forum catalog
Hồng Nhan

Hồng Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329553

Bình chọn: 7.00/10/955 lượt.

ời mình yêu cũng là hạnh phúc của mình, thứ đạo lý này nàng không hiểu. Đã không có được tình yêu của người đó, không thể bên nhau thì còn hạnh phúc ở đâu?

Thế nhưng nàng cũng hiểu hắn bất hạnh thì nàng đau khổ. Oán hận qua đi rồi, thứ duy nhất còn lại vẫn là tình cảm khắc cốt ghi tâm. Cho nên nàng hy vọng hắn sống tốt, ít nhất như thế thì trong hai người họ vẫn có một người được hạnh phúc.

Trương Bắc Nhạn quan sát biểu hiện của Tế Tuyết, hơi cúi đầu xuống, thấp giọng nói:

- Hắn hôn mê rồi vẫn gọi tên của vương gia, đại phu nói tình trạng hiện giờ của hắn rất nguy hiểm, nếu vài ngày nữa vẫn không tỉnh lại thì e là… sẽ không bao giờ thức dậy nữa.

Trong đầu nàng dường như thấp thoáng hình ảnh nam tử tuấn mỹ như hoạ. Khi hắn trêu chọc nàng đôi mắt hoa đào luôn ẩn chứa ý cười. Khi hắn làm nàng tức giận hắn liền bày ra vẻ mặt oan ức đáng thương. Khi hắn ghen tuông liền chẳng cần biết đạo lý gì nhất định sẽ nói mấy lời giận dỗi khiến nàng phải chiều theo ý hắn.

Nếu hắn không tỉnh lại… nếu hắn chết, nàng sẽ thế nào?

Bọn họ đã đường ai nấy đi hắn còn gọi tên nàng để làm gì?

- Vì sao? –Nàng bình thản nhìn Trương Bắc Nhạn. –Người hắn yêu là ngươi, không phải ta. Ngươi cho rằng ta đến hắn sẽ tỉnh lại sao?

Trương Bắc Nhạn lắc đầu.

- Ta chỉ muốn có thêm một tia hy vọng cho hắn. Hơn nữa, giả như hắn thật sự không qua khỏi, nếu vương gia có thể ở bên hắn thì có lẽ hắn chết cũng mãn nguyện.

- Thật không nghĩ ra ta lại có ảnh hưởng lớn đến vậy. –Tế Tuyết thờ ơ đáp.

Ánh mắt Trương Bắc Nhạn long lên vì giận dữ, cô ta cố kìm nén cảm xúc, từ tốn nói với Tế Tuyết:

- Vương gia vẫn luôn có ảnh hưởng đến hắn. Tây Thần của ngày hôm nay chính là vì vương gia mà có, hắn vì muốn sau này có thể ở bên cạnh vương gia, bảo vệ vương gia mà ra sức học võ. Ngay từ đầu khi hắn mới vào Phượng Hoàng Cung thì cung chủ đã lựa chọn hắn làm người kế thừa, đem Hồng huyết thuỷ truyền cho hắn. Bao nhiêu kẻ ghen ghét hắn, tìm cách hãm hại hắn, có lần hắn bị hạ độc khiến cho tay phải bị tê liệt, nếu là người khác thì không chừng đã chấp nhận số phận với bàn tay tàn phế đó rồi, nhưng hắn lại không đầu hàng. Vì sao vương gia biết không, bởi vì hắn sợ nếu hắn không hoàn thiện vương gia sẽ không cần hắn, không bao giờ thèm nhìn hắn. Vương gia đã từng thấy hắn viết chữ chưa, chữ hắn rất đẹp, rất phóng khoáng đúng không? Vương gia có biết đó là kết quả của bao nhiêu đêm luyện tập không? Ta biết thư pháp của vương gia ít người sánh bằng, nhưng trên đời này không phải ai sinh ra cũng có sẵn tài năng như vương gia, viết nét nào cũng là rồng bay phượng múa. Hắn phải luyện chữ rất lâu, rất vất vả mới được như bây giờ. Vương gia đã bao giờ tự hỏi vì sao hắn là kẻ học võ nhưng bề ngoài luôn hào hoa phong nhã chưa? Đó đều là vì hắn muốn vương gia chú ý đến hắn. Tây Thần làm tất cả vì vương gia, ngay cả con người hắn cũng do vương gia tạo nên. Bây giờ hắn sắp chết rồi, vương gia thật sự tuyệt tình đến mức ngay cả nhìn mặt hắn một lần cũng không muốn ư?

Chiếc mặt nạ lạnh lùng của nàng suýt chút nữa thì tan vỡ. Nàng không muốn, hoặc nói đúng hơn là không dám gặp lại Tiêu Phàm.

Bảo nàng nhìn hắn chết, nàng thật sự không làm nổi đâu. Chẳng thà nàng không biết gì hết, cứ tự ảo tưởng rằng hắn vẫn còn sống ở một nơi nào đó, bắt nàng chứng kiến hắn ra đi nàng nhất định sẽ phát điên.

Không gặp không phải vì không còn yêu mà vì sợ sẽ càng hãm sâu hơn.

- Chiến sự đang căng thẳng, ta không thể rời đi được. Chuyện của Tiêu Phàm nếu cần giúp đỡ gì Trương cô nương cứ nói, ta sẽ hết lòng đáp ứng. –Tế Tuyết rũ mi mắt xuống, lạnh nhạt nói.

Trương Bắc Nhạn cầm một cái bọc đặt trước mặt nàng, ánh mắt lộ rõ tức giận cùng thất vọng.

- Vương gia mở thứ này ra đi, nếu xem xong rồi mà vẫn không muốn đi gặp hắn thì ta cũng không làm phiền vương gia nữa.

Nàng bình tĩnh cởi bọc đồ ra, trong một tích tắc, mọi suy nghĩ trong đầu đều ngừng trệ. Nàng nhìn như bị bỏ bùa vào hai vật bên trong.

Chiếc áo màu trắng bạc cùng miếng ngọc bội khắc chữ Tuyết.

Dựa vào chất liệu và hoa văn thì áo này đúng là của nàng, còn miếng ngọc… là nàng đã tặng hắn vào buổi sáng nàng rời đi.

Tế Tuyết khó hiểu nhìn Trương Bắc Nhạn.

- Đêm nào hắn cũng ôm chiếc áo ấy ngẩn người, lúc ở trong rừng cả người hắn đầy thương tích, sống dở chết dở… vậy mà khi phát hiện ngọc bội bên hông bị rơi mất hắn như phát điên bò giữa một đống xác chết máu me để tìm nó. –Trương Bắc Nhạn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Tế Tuyết. –Ta không biết giữa hai người vì sao lại tới cục diện hôm nay, bất kể hắn đã làm gì thì việc hắn yêu vương gia là thật, tình cảm mười mấy năm qua cũng là thật.

Trái tim không hiểu sao lại quặn thắt đau đớn. Nàng đột nhiên cảm thấy mình thật sự rất khờ khạo.

Cứ tưởng bản thân rất hiểu hắn, hoá ra lại chẳng hiểu gì.

Tiêu Phàm là loại người nào, chỉ trong hai tháng ngắn ngủi hắn đã trở mặt với nàng, không chút luyến tiếc mà vứt bỏ nàng, chuyện vô lý như thế vì sao nàng lại không nhận ra? Khi ấy hắn vừa nói hắn yêu Trương Bắc Nhạn là nàng đã tin ngay lập tức, một chút cũng không nghi ngờ, sao nàng có th