sẽ nói cho anh biết.
Doãn Văn Trụ gật đầu một cái.
Mà Doãn Văn Thận từ từ nhớ lại nói: "Quý Mỵ là một
người đàn bà tâm cơ rất nặng, lại rất biết ngụy trang. Có lẽ là từ nhỏ
chịu khổ quen, cho nên bà ta một lòng muốn trở thành người vượt trội. Bà ta rất am hiểu về sát ngôn quan sát, cũng biết lợi dụng vốn liếng của
mình. Ban đầu cha với mẹ con trong lúc vô tình đã giúp bà ta, sau lại bà ta lợi dụng báo ân vì danh nghĩa, bắt đầu cùng cha mẹ trong lúc đó lui
tới. Lúc ban đầu cha và mẹ con cũng cảm thấy cô gái này tốt, chúng ta
cũng không làm chuyện gì to lớn, bà ta lại nhớ kỹ, nhất định phải báo
ân. Nhưng sau lại suy nghĩ một chút, có thể từ lúc ban đầu gặp nhau là
bà ta cố ý an bài. Báo ân tự nhiên chỉ là cái cớ, bà ta chỉ muốn cùng
cha và mẹ con liên lạc sâu hơn mà thôi. Khi đó, thấy bà ta chính là một
thiếu nữ đơn thuần. Cha với mẹ con cũng rất quan tâm bà ta. Chẳng qua là bà ta hao tổn tâm cơ, cố ý làm rất nhiều chuyện, khiến cha và mẹ con
sinh ra rất nhiều hiểu lầm. Giữa hai người thậm chí thiếu chút nữa cứ bỏ lỡ như vậy. Lúc ban đầu cha chưa từng hoài nghi tới bà ta, cho đến khi
thừa dịp cha uống say rượu liền bò lên giường cha. Chỉ là lần đó, cha
không say, chẳng qua là phiền muộn, cho nên không nghĩ để ý bất luận kẻ
nào, vì vậy giả say. Bà ta thật ra tính cùng cha xảy ra quan hệ. Nhưng
cha làm bộ ngủ như chết, bà ta không còn cách nào, chỉ có thể cởi quần
áo ra nằm cạnh cha. Ngày thứ hai, bà ta nói cha say rượu bắt lấy bà ta,
cùng bà ta xảy ra quan hệ. Cha cũng không có vạch trần bà ta, nhưng bà
ta không biết, từ lúc bắt đầu leo lên giường cha, cha liền âm thầm mở ra hệ thống theo dõi trong phòng. Sau lại không biết bà ta đi đâu đào ra
một đứa bé, nói là mang thai, mang thai con của cha.Lần đó, cha làm rất
tuyệt, không chỉ vạch trần bà ta, còn khiến bà ta không thể đặt chân ở
thành phố H này. Bởi vì bà ta làm thưởng tổn đến mẹ con, người phụ nữ
cha yêu nhất. Sau lại bà ta không xuất hiện nữa, cha ngược lại dần dần
quên rất nhiều việc. Tiểu trụ, ban đầu cha ghét Hạ Sơ như thế, cũng là
vì mục đích của Hạ Sơ và quý mị như nhau. Nhưng có lẽ cha dùng sai cách
đi."
"Cha, là con sai." Doãn Văn Trụ giờ mới hiểu được cha anh dụng tâm lương khổ.
"Chuyện đã qua thì đừng nhắc lại. Chỉ là tiểu trụ,
con phải cẩn thận Quý Thư. Con của Quý Mỵ, tất nhiên không tốt hơn bao
nhiêu. Cha vốn tưởng rằng quý mị chết tâm rồi, nhưng bây giờ suy nghĩ
một chút khẳng định bà ta rất hận cha, cho nên không gì không làm." Doãn Văn Thận nhắc nhở.
Nghe những thứ này, Doãn Văn Trụ nghĩ thông suốt rất nhiều.
Anh cảm thấy Quý Thư căn bản là cho rằng bản thân là con của cha anh.
Anh ta chỉ vì bị người thân nhất của anh ta lừa gạt mà thôi.
Người đàn bà kia muốn báo thù cha anh, cho nên lợi dụng
Quý Thư ăn rất nhiều khổ, tự nhiên đem hận chuyển dời lên người anh.
Anh ta khẳng định cảm thấy đều là con trai của cha, vì sao anh sống được vui vẻ như vậy, thế mà anh ta lại sống bi thảm như vậy.
Anh hiểu rồi, thật sự hiểu, nguyên nhân anh ta hận anh.
Anh ta nghĩ cướp lấy tập đoàn Doãn văn là cảm thấy điều này nên là của anh ta.
Anh có thể lý giải loại tâm tình này của Quý Thư, nhưng anh không cách nào tha thứ anh ta.
Bởi vì anh ta làm thương tổn đến Phương Thê.
Nhớ đến Phương Thê bây giờ còn không biết một mình ở nơi nào khóc thút thít, tim của anh liền đau đến không cách nào thở được.
Anh cũng không cách nào tha thứ người đàn bà kia,
làm nhiều chuyện sai lầm như vậy, đến cuối cùng thậm chí ngay cả con
trai của mình cũng lợi dụng.
Đây rốt cuộc là chấp niệm điên cuồng cỡ nào?
Người đáng thương phải có chỗ đáng hận.
Vì một ít thứ, càng tổn thương người khác như thế.
"Cha, con hiểu rồi ."
Anh chỉ muốn biết rõ một chuyện, nhưng chuyện anh muốn làm cũng sẽ không thay đổi.
Quý Thư xúc phạm đến ranh giới cuối cùng của anh, cho nên anh đã còn không cách nào xem anh ta như bạn nữa.
Anh ta cuối cùng cũng là người đáng thương, lại bị mẹ của mình lợi dụng
Cho nên nếu như có thể, anh cũng sẽ không làm quá tuyệt.
===========
Đây chỉ là một trấn nhỏ, Phương Thê ở chỗ này rất nhiều ngày rồi.
Ngày đó rời đi thành phố A, cô liền tùy ý ngồi lên
một chuyến xe, lại vòng vo vài chiếc xe, trong lúc vô tình đến nơi tiểu
trấn này.
Cư dân trong trấn nhỏ rất thuần phác, mà cách thành phố H cũng rất xa.
Cho nên rất tốt, Cô muốn ở chỗ này một mình lặng yên qua.
Sau đó sinh ra cục cưng, nhìn cục cưng lớn lên.
Tư Mị rất tốt, chăm sóc cô nhiều lắm.
Nhưng cô không muốn làm cho mình lõm xuống nữa, cũng không muốn khiến Tư Mị rơi vào.
Cô đã không thể nào lại đi yêu, cho nên không cách nào hồi báo Tư Mị.
Để cho anh rơi vào là không công bằng cho anh.
Cho nên cô mới rời đi.
Hơn nữa Cô cũng không muốn lại bị Doãn Văn Trụ tìm được.
Đoạn tuyệt tất cả, sau đó mới có thể bắt đầu cuộc sống mới.
Phương Thê là nghĩ như vậy, cũng muốn làm như vậy.
Nhưng mở đầu luôn là khó khăn, ở nơi này không
người nào biết, ở trong bóng tối, Cô cũng không cần làm bộ nữa, hay vì
không thể tiếp tục giả bộ nữa.
Vì vậy có đôi khi luôn khôn
