XtGem Forum catalog
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210104

Bình chọn: 9.5.00/10/1010 lượt.

tới lúc tan việc, cô cho là anh về lấy thứ gì đó .

Chỉ là lời này vào tai Doãn Văn Trụ lại là một

chuyện khác, anh bước nhanh đi tới bên người Phương Thê, một tay giữ cằm cô lại, "Đây là nhà tôi, cô nói tôi trở về làm gì?"

Mặc dù Phương Thê cảm thấy anh bình thường xem ra

lười biếng lại vừa nguy hiểm, nhưng cảm giác nguy hiểm lúc này lại vượt

qua hết thảy, ở trong đó loáng thoáng còn lộ ra một loại lạnh đạm, làm

cho người ta không thở nổi.

Nhưng cô thật sự không biết rốt cuộc mình đã chọc gì tới anh.

"Mới có một ngày, cô đã bắt đầu xem mình trở thành bà chủ nơi này rồi sao?"

Doãn Văn Trụ bởi vì tức giận, lời nói ra khỏi miệng có chút chói tai.

"Không phải anh nói là có thể sử dụng phòng bếp sao?"

Phương Thê thật không hiểu được, không phải cô chỉ xuống bếp thôi sao?

Như vậy chính là đem mình là bà chủ nơi này rồi sao?

Đây là cái lý luận gì.

"Không phải vấn đề về phòng bếp."

Nhìn đến đôi mắt vô tội và khó hiểu, Doãn Văn Trụ đột nhiên phát hiện mình không biết nên nói gì nữa.

Vì vậy vòng vo tìm cái đề tài hỏi: "Cô vì sao không nhận điện thoại của tôi?"

"Tôi cho rằng anh bấm nhầm nút. Sợ quấy rầy đến anh, cho nên mới không nhận ."

Phương Thê đàng hoàng trả lời.

"Lần đầu tiên có thể nói là bấm sai nút, như vậy

lần thứ hai thì sao? Cô không chỉ không nhận điện thoại, lại còn tắt

máy, vậy ý tứ của cô là gì?"

Doãn Văn Trụ không muốn tin lời nói của cô.

Phương Thê vô tội hơn, "Lần thứ hai tôi còn không thấy đến tên, điện thoại đã hết pin, còn nghĩ rằng người nào gọi nhầm số."

Trong lúc nói chuyện, còn từ trong túi móc điện thoại di động ra.

"Mới mua điện thoại, không nghĩ tới nhanh như vậy đã hết pin."

Biết chân tướng sự tình, Doãn Văn Trụ có chút dở khóc dở cười, rốt cuộc anh đang giận cái gì, còn đặc biệt chạy về.

Thì ra người nào đó căn bản là vô ý?

"Về sau không cho phép gọi điện thoại cho tôi, nhưng tôi gọi tới nhất định phải lập tức nghe."

Buông Phương Thê ra, Doãn Văn Trụ hung dữ nói. (NH: bó tay anh này, đúng là bá đạo đến không nói lý lẽ)

Gặp được cô, dường như chính mình thay đổi không còn là chính mình nữa.

Có mấy lần, cô dễ dàng dập tắt đi cơn của anh.

Mà có mấy lần, lại bị cô dễ dàng khơi lên tức giận.

Hỉ nộ vô thường, đã nhiều năm chưa xuất hiện, bây giờ anh che dấu rất giỏi.

Chỉ có năm đó đơn thuần nhất, mới có thể cái gì

cũng không để ý, tức giận cũng tốt, vui vẻ cũng tốt, cũng sẽ hoàn toàn

biểu hiện ra ngoài.

"A, biết."

Phương Thê đáp một tiếng, sau đó xoay người tiếp tục nấu ăn.

Cô hiểu được tiến lùi, cũng hiểu được nhẫn nại, cô

sẽ không cùng anh tranh cái gì, cô chỉ cầu xin hợp đồng nhanh kết thúc,

sau đó rời đi.

Nhìn người phụ nữ này một bộ dáng bình tĩnh, Doãn Văn Trụ cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Nghĩ đến mình thất thường, anh lại tức giận.

Quay người rồi rời đi.

Anh đi, anh lại rời đi, từ đầu tới đuôi, Phương Thê cũng không có biết rõ rốt cuộc anh đang giận cái gì.

Vì vậy vẫn như trước bình tĩnh xào rau, sau đó ăn cơm.

Doãn Văn Trụ chạy một đoạn, lại đột nhiên chuyển tay lái, vòng vo cái phương hướng, rồi quay trở về.

Đi vào nhà lần nữa, đã nhìn thấy Phương Thê đang chậm rãi ăn cơm, hơn nữa món ăn kia thoạt nhìn rất ngon miệng.

Anh ngồi xuống đối diện với Phương Thê, "Bới cơm cho anh."Phương Thê hơi sửng sốt, muốn nói cô chỉ nấu phần cơm cho một người.

Nhưng suy nghĩ một chút, vẫn là đứng dậy bới một chén cơm cho anh.

Nghĩ tới, anh sẽ không thích ăn những món này.

Nhưng Doãn Văn Trụ rất nhanh ăn xong một chén, lại đem chén đưa tới trước mặt Phương Thê, "Thêm một chén nữa."

Không nghĩ tới cô nấu ăn lại không tệ.

Về sau có lẽ nên suy tính về nhà ăn cơm.

Hương vị gia đình này khiến anh nhớ tới người mẹ đã qua đời nhiều năm.

"Hết rồi, tôi chỉ nấu phần cơm cho một người."

Hơn nữa lúc này anh đã ăn hết phần cơm tối của cô.

"Vậy chúng ta đi ra ngoài ăn đi."

Doãn Văn Trụ mới vừa tức giận giống như kỳ tích tiêu trừ hết, lại bởi vì cô, mặc dù phương pháp khác nhau.

Phương Thê lắc đầu nói: "Tôi ăn những thứ này đã no rồi."

Cô không muốn cùng Doãn Văn Trụ đi ra ngoài.

Nếu như có thể, cũng không muốn cùng anh giao thiệp quá nhiều.

Nói như vậy, Cô cũng sẽ không dễ dàng lâm vào.

"Vậy cũng tốt."

Doãn Văn Trụ ném ra một câu nói, rời đi lần nữa. vừa rồi làm sao vậy?

Xem ra sau này nên cách xa cô một tý, nếu không, mình sẽ thay đổi không còn là chính mình nữa.

Đó không phải là một hiện tượng tốt. Ngày hôm sau, Phương Thê nhận được một cú điện thoại thông báo cô đi phỏng vấn.

Lần này, cô không lựa chọn những bộ công sở cũ ở Tần thị nữa, dù sao lần đầu tiên phải gây ấn tượng tốt cho người ta.

Tối hôm qua lúc cô ngủ, Doãn Văn Trụ còn chưa trở về.

Sáng nay khi tỉnh lại, anh đã không có ở đây.

Có lẽ, anh căn bản không trở về.

Những thứ này đều cùng cô không có quan hệ gì, anh chỉ là ông xã dựa trên hợp đồng của cô mà thôi.

Cô phải làm là cùng phối hợp với anh, thật ra thì bọn họ cũng xem như là người xa lạ mới quen mà thôi.

Ra khỏi nhà, bấm địa chỉ điện thoại, tìm được công ty kia.

Công ty không tính lớn, nhưng hoàn cảnh cũng không tệ lắm