Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213241

Bình chọn: 7.5.00/10/1324 lượt.

hôm nay đột nhiên có lòng tốt mời tôi ăn cơm?”

“Một đôi vợ chồng, ngẫu nhiên ra ngoài ăn cơm, cũng là chuyện bình thường!”

Vợ chồng ăn cơm là chuyện rất bình thường! Nhưng đối tượng là anh, thì rất rất không bình thường!”

Đây gọi là gì? Không có việc tỏ ra ân cần, không trộm cắp cũng cướp giật. Chồn chúc tết gà, không có lòng tốt.

“Đáng lẽ cô phải cảm kích tôi mới phải.”

“Bởi vì anh mời tôi dùng đại tiệc sao?” Nói thật cô chẳng vui vẻ cho lắm.

“Bởi vì tôi cho cô và gian phu có cơ hội sớm tối bên nhau, bồi dưỡng tình cảm. Người chồng này của cô, rất có lương tâm không phải sao?”

“…….” Cái gì gọi gian phu chứ? Anh nói chuyện có cần khó nghe đến vậy không? Uất Noãn Tâm tức giận, rất muốn xông qua nện vào mặt của anh.

Không phải anh rất ít nói, tàn nhẫn muốn chết, cứ như nói nhiều hơn một câu sẽ lấy mạng của anh sao? Tại sao chuyện này, lại nghĩ không thông nhỉ? Cứ hai ba ngày lại lấy chuyện này ra quấy nhiễu cô, vẫn còn chưa xong sao?

Không thể nhẫn nhịn thêm được, không suy nghĩ đánh trả lại. “Anh cùng trợ lý Hướng sớm tối bên nhau, cực kỳ ăn ý, khó trách khỏi khiến người khác hiểu nhầm nha! Cô ấy xinh đẹp vậy, lại tốt nghiệp ở trường danh tiếng, là người tình trong mộng của đàn ông. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cũng không phải không thể….”

“Cho nên, cô đang cổ vũ chồng mình ra ngoài ngoại tình sao?” Miệng của anh hơi mỉm cười. Nhưng tuyệt đối không thấy anh có biểu hiện vui vẻ, ngược lại càng nguy hiểm….. Uất Noãn Tâm gặp chiêu nào đỡ chiêu đó, tràn đầy tự tin. “Tôi chỉ nói vậy thôi, dù sao cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh. Anh cũng sẽ không bởi vì tôi cổ vũ mà vượt rào, cũng không bởi vì tôi ngăn cản, không ra ngoài léng phéng!”

“Xem ra, cô rất hiểu tôi!”

“Như nhau thôi!”

“Tôi có thể hiểu, cô đang ghen không?”

Uất Noãn Tâm cường điệu cười lên vài tiếng. “Vậy thì anh đã sai rồi, tuyệt đối không có! Nếu như có thể tùy tiện nói ghen là ghen, vậy anh chấp nhất chuyện tôi và Lương Cảnh Đường không buông, không phải là điên cuồng ghen tuông sao?”

Ánh mắt của Nam Cung Nghiêu trầm xuống, giống như màn đêm âm u trước khi mưa to gió lớn ập đến, mây đen ngày càng dày đặc.

Bởi vì, hai chữ ‘ghen tuông’, làm anh đau đớn.

Mấy ngày này, biểu hiện rối loạn của anh đối với việc Uất Noãn Tâm và Lương Cảnh Đường ‘ngoại tình’ tìm một cách hiểu hợp lý, có lẽ sự xúc phạm đối với tôn nghiêm của người đàn ông là lý do chủ yếu nhất. Đến khi cô hỏi anh có phải đang ‘điên cuồng ghen tuông’, anh không cách nào phủ nhận.

Càng buồn cười hơn nữa, trong chớp mắt anh cảm thấy bị nói trúng tim đen.

Nhưng mà, anh vì cô mà ghen tuông, làm sao có thể chứ?

Địa vị cô trong lòng anh, chẳng qua chỉ là một con cờ tham lam xảo quyệt, anh trước giờ vô cùng kinh miệt, ghen tuông quả thật quá hoang đường mà!

Trong lòng anh cực lực phủ nhận, cũng đè nén lửa giận, anh quyết không để cô ảnh hưởng đến tâm trạng của bản thân, càng không thể ở trước mặt cô để lộ ra ngoài!

Anh nở nụ cười mỉa. “Cô cho rằng bản thân xứng sao?”

Chỉ một câu đơn giản, bảy chữ, lại có sức sỉ nhục cực lớn. Uất Noãn Tâm chán nản. Cô không xứng, nếu được thì anh cũng đừng có dây dưa không dứt trong chuyện này! Người cố chấp trong chuyện này là anh, người nói cô không xứng rồi tức giận cũng là anh, rốt cuộc anh muốn sao đây? Mỗi một câu nói, mỗi một chuyện đều muốn chiếm ưu thế sao?

Thôi kệ! Nói lý với loại người này, cũng chẳng có ý nghĩa gì, hơn nữ cô cũng không bao giờ thắng nổi.

Cô gọi phục vụ mở TV, theo phép tôn trọng, cũng phải nói một câu giải thích với Nam Cung Nghiêu. “Mỗi ngày tôi đều xem chương trình pháp luật này, thời gian cũng sắp đến rồi.”

Còn năm phút nữa mới phát sóng, kênh quốc tế đang giới thiệu một sản phẩm của Nam Phi, đó là một vòng cổ bằng Sapphire được các bậc thầy kim hoàn nổi tiếng nhất thế giới mất mười năm để làm ra.

Mặc dù Uất Noãn Tâm không phân biệt được các loại đá quý, nhưng loại đó quý cao cấp này, vừa nhìn có thể nhận ra được, từ đường nét, ánh sáng đến tạo hình, đều lộ ra được một sự sang trọng tuyệt vời. Hấp dẫn cô nhất đó là mặt dây chuyền, tạo hình độc đáo hai con thiên nga trong một trái tim, vừa nhìn đã thích rồi.

Nhìn thấy ánh mắt của cô sáng lên, Nam Cung Nghiêu nói một câu chế giễu. “Tôi cho rằng, cô rất thanh cao, rất khinh bỉ những thứ này chứ!”

Đồ trang sức trong nhà chất đống, từ trước đến giờ chưa thấy cô đeo, cho rằng cô không đếm xỉa đến, thì ra ‘chí hướng rộng lớn’ (tức tràn đầy tham vọng). Ngay cả trân châu giá cả mấy chục triệu không để trong mắt, chỉ có hứng thú với thứ trị giá vài trăm triệu, tham vọng của cô cũng lớn thật!”

“Thực sự rất đẹp mà…..”Uất Noãn Tâm hoàn toàn không thể rời tầm mắt. Cô đối với những thứ này không có hứng thú, nhưng đàn bà trời sinh hay bị những thứ đẹp đẽ hấp dẫn. Cho nên có lúc, đàn bà vì những thứ xa xỉ hy sinh vài thứ, cũng là đều dễ hiểu.

Một nhân viên nhỏ bé như cô không thể mua nổi, dùng mắt nhìn cho đỡ thèm cũng tốt!

Nam Cung Nghiêu cố ý phá hư sự thích thú của cô, đứng dậy rời khỏi. “Đi thôi!”

“Nhưng, nhưng chương trình pháp luật vẫn chưa phát sóng mà….”

“Hứn


The Soda Pop