ng.
"Anh......"
"Thôi đi, em đại nhân có độ lượng, tha thứ cho anh!"
"Tối hôm qua, anh gọi điện thoại cho em, em cũng không nhận!"
"Lúc đó không phải em vẫn còn tức giận sao? Thấy xe của anh dừng ở dưới lầu một đêm. Lần sau nếu muốn làm chuyện này, thì làm ơn tìm một nơi ẩn nấp kín đáo chút được không? Xem em là người mù không bằng!" Cô lắc đầu than thở. "Anh đó............vẫn y như ngày trước, đầu óc cứng nhắc, lại cỗ hũ."
Nam Cung Nghiêu cười, cố gắng bình tĩnh hỏi: "Định ở lại bao lâu?"
"Anh đương nhiên hy vọng em mau chóng rời khỏi rồi, em không đi. Phải xem tâmt rạng đã, nếu anh đối xữ với em không tốt, em sẽ bám díu ở đây không đi, phiền chết anh!" Cô giả làm mặt quỷ. "Em còn tưởng rằng anh theo chủ nghĩ độc thân, không nghĩ đến cũng cổ lỗ sỉ đến vậy, học theo người khác chơi trò kết hôn. Lúc em gặp cô ấy ở trên đường, còn tưởng cô ấy là tình nhân của anh, không nghĩ đến..... Ha, thiếu phu nhân, cách xưng hộ này đúng là cao quý nha."
Cô giả vờ không để ý mà nói ra những lời này, trong lòng lại như có một cây kim đâm đau đớn. Giây phút đó, cô như bị sét đánh, không cách nào chấp nhận nổi, mới mất đi không chế mà quay đầu chạy trốn như vậy.
Sau đó suy nghĩ lại, cho dù kết hôn rồi, thì sao chứ? Kết hôn vẫn có thể ly hôn, cũng không phải ở với nhau suốt cả đời!
Người có thể cùng anh dắt tay nhau đến cuối đời, chỉ có thể là cô Nam Cung Vũ Nhi.
Người phụ nữ khác, không có tư cách!
Uất Noãn Tâm xuất ở trước cửa, gõ cửa. "Có cần tôi giúp gì không?"
Xe dừng ở trước cửa chính 'Hoàn Cầu', Nam Cung Nghiêu bước nhanh ra ngoài, Hướng Vi đi theo phía sau, hai người vội vã đi đến cuộc họp quan trọng.
Tài xế chạy xuống mở cửa xe, cung kính cúi đầu. "Tổng tài!"
Anh không chớp mắt, đang định ngồi vào, thì một dáng người linh hoạt đột ngột nhào vào trong lòng anh, ôm lấy cổ anh, nhảy lên đặt một nụ hôn trên mặt anh. "Nam Cung Nghiêu, em bắt được anh rồi!"
Nam Cung Vũ Nhi phấn khích, không hề để ý đến ánh mắt của mọi người xung quanh.
Mặt của Nam Cung Nghiêu hơi mất tự nhiên, vội kéo cô từ trong người mình ra. "Sao em lại đến đây?"
"Tìm anh ăn cơm đó!" Nam Cung Vũ Phi bày ra dáng vẻ điều đó hợp lý, thuận tiện đưa tay lên chào hỏi Hướng Vi một tiếng. "Hey, đã lâu không gặp!"
"Tam tiểu thư, chào cô!" Hướng Vi gật đầu lễ phép. Mấy năm không gặp, người con gái năm đó giờ trổ mã càng ngày càng đẹp, một cái giơ tay nhấc chân cũng tản ra mùi vị nồng đậm của con gái, xinh đẹp, lộng lẫy không thua bất kỳ ai. Với phụ nữ mà nói, là một uy hiếp cực lớn.
Mặc dù cô là em gái của Nam Cung Nghiêu, nhưng Hướng Vi cứ cảm thấy hai người họ không chỉ đơn giản là quan hệ anh em, nên không ý thức được xem cô ấy là đối thủ của mình. Đương nhiên, cô che giấu rất tốt, không lộ một chút sơ hở nào ra ngoài. Bởi vì, Nam Cung Nghiêu quan tâm nhất là Nam Cung Vũ Nhi, cô không muốn tổn thương đến anh.
"Anh vẫn còn một cuộc họp, em về nhà trước đi."
"Họp gì còn quan trọng hơn cả em hả?" Nam Cung Vũ Nhi yêu kiều bá đạo nói, nhưng bởi vì khuôn mặt giống búp bê Barbie, nên không làm cho người khác chán ghét chút nào, ngược lại giống như đang làm nũng, ngay cả khi cố tình gây sự cũng đáng yêu đến vậy.
"Vũ Nhi!"
"Tổng tài, khó có khi tam tiểu thư về nước, anh cứ đi với cô ấy đi. Cuộc họp này, để em đi được rồi." Hướng Vi đề nghị, khoan dung độ lượng.
"Chị Hướng Vi đã nói như vậy rồi, anh đi với em đi!" Nam Cung Vũ Nhi lôi kéo cánh tay của anh vừa cọ cọ vừa ma sát, giống như một con mèo nhỏ hào hứng. Nam Cung Nghiêu hận không thể hạ quyết tâm cự tuyệt, suy nghĩ một lúc. "Có chuyện gì, thì gọi điện thoại cho tôi!" Sau đó, bảo Nam Cung Vũ Nhi lên xe.
Nam Cung Vũ Nhi quay đầu lại, nói tiếng 'cám ơn' với Hướng Vi, cô nhìn hai người họ rời khỏi, âm thầm thở dài.
Chỉ có cô ấy, mới khiến anh bao dung như vậy! Còn bản thân có khoan dung ân cần hơn nữa, làm nhiều việc hơn nữa, anh cũng không nhìn thấy.
Sau khi lên xe, Nam Cung Nghiêu hỏi Nam Cung Vũ Nhi muốn đi đâu ăn cơm, cô trả lời. "Đương nhiên là đến cửa hàng tiện lợi ăn cà ri trứng cá rồi!"
Anh định mở miệng, thì bị cô lấy tay ra bịch miệng lại, giảo hoạt tinh quái nói: "Em biết anh nhất định sẽ nói cà ri trứng cá không sạch sẽ, dễ dàng bị nhiễm khuẩn gì đó phải không, cũng nói mấy trăm lần rồi, anh không chán sao? Em mặc kệ, em muốn ăn! Muốn ăn muốn ăn!"
Trùng hợp là, Uất Noãn Tâm vừa hay cũng có ý định ăn cà ri trứng cá, vừa mua xong, đi ra khỏi cửa hàng tiện lợi, thì đụng phải Nam Cung Nghiêu và Nam Cung Vũ Nhi, vội vàng quay đầu bỏ chạy. Nhưng Nam Cung Vũ Nhi tinh mắt, vừa nhìn đã nhận ra khuôn mặt thật đằng sau lớp hóa trang. "Noãn Tâm, sao cô lại như vậy?"
Cô đành phải cố gắng xoay người lại, ngượng ngùng cười vài tiếng. "Đúng vậy! Thật, thật khéo, hai người cũng đến đây mua cà ri trứng cá sao?"
Nam Cung Nghiêu xụ mặt thối ra, nghĩ rằng anh không vui khi cô làm 'bóng đèn chen ngang', phá vỡ 'thế giới hai người' của bọn họ. Nhưng cô cũng không hy vọng như vậy, được chưa? Sớm biết sẽ chạm mặt ở đây, cô tuyệt đối sẽ nhịn xuống!
"Đúng vậy! Tôi thích ăn cà ri trứng cá nhất đó!