u……… phải anh không?”
“Ừ!” Anh vội nắm lấy tay cô ta, căng thẳng hỏi: “Em thấy sao rồi?”
“Em vẫn khỏe……….. chỉ là đầu có hơi đau………….. xin lỗi, em không nên để anh lo lắng.”
“Ngốc à, sao lại nói những lời này chứ. Người cần nói xin lỗi, phải là anh………. sao em lại ngã từ trên lầu xuống vậy chứ?”
“Cô ta mím môi, giống như khó mở lời, ấp a ấp úng trả lời. “Em…………… em mộng du………….”
“Mộng du?”
“Vâng! Không thể ngủ cùng với anh, em rất sợ. Lúc ở Paris, đã bắt đầu bị mộng du…………. có mấy lần suýt chút nhảy từ cửa sổ xuống, cũng may bị bạn cùng phòng phát hiện……….”
“Tại sao không nói cho anh biết sớm chứ?”
“Em không muốn anh lo lắng cho em! Cho nên sau khi về nước, em cứ quấn lấy anh muốn anh ngủ cùng em! Em biết anh muốn bên cạnh Noãn Tâm, cho nên em cố ép mình ngủ một mình, em cho rằng em có thể, nhưng không ngờ rằng……..” Mắt của cô ta rươm rướm nước mắt. “Em vô dụng lắm phải không?”
Nam Cung Nghiêu đau lòng đến nỗi nói không nên lời, lên giường ôm lấy cô ta, một lần lại một lần nói lời an ủi. “Đừng sợ, có anh ở đây, anh sẽ luôn ở bên cạnh em.”
“Vâng……..” Nam Cung Vũ Nhi hạ mi mắt xuống, lộ ra một sự hả hê sau khi mưu kế đã thành công. Chỉ cần có thể khiến cho anh ở bên cạnh mình, đừng nói giả vờ mộng du, ngã từ trên lầu xuống. Ngay cả chuyện tự ngược đãi chính mình, cô ta cũng có thể làm được.
Nghĩ đến bây giờ Uất Noãn Tâm đang cô đơn trong nhà, cô ta không thể tả được sự vui vẻ trong lòng, an tâm chìm vào giấc ngủ.
Như những gì cô ta nghĩ, Uất Noãn Tâm đang ngồi bên cửa sổ, chờ đợi di động đổ chuông.
Đã hơn ba giờ sáng rồi, cũng không biết Vũ Nhi ra sao rồi. Có vài lần cô muốn gọi điện thoại, nhưng lại sợ không đúng lúc, quấy rầy bọn họ, đành phải nhẫn nhịn, đợi Nam Cung Nghiêu gọi điện qua trước.
Nhưng thời gian từng giây từng phút trôi qua, cô càng ngày càng không yên tâm, cuối cùng nhịn không được, gọi điện qua đó.
Nam Cung Nghiêu một tay ôm lấy Nam Cung Vũ Nhi, để cô ta ngủ trong lòng mình. Đột nhiên chợt nhớ tới đã hứa sẽ gọi điện thoại cho Uất Noãn Tâm, đang do dự có nên gọi hay không, thì điện thoại đổ chuông.
Nam Cung Vũ Nhi ưm một tiếng, mở mắt ra. “Đã khuya vậy rồi, ai còn gọi điện thoại chứ?”
Nam Cung Nghiêu vội ngắt máy. “Không có gì……….. em ngủ đi!”
“Vâng…….” Nam Cung Vũ Nhi biết là ai, lại giả vờ không biết, ôm chặt lấy anh, vô cùng ỷ lại. “Tỉnh lại nhìn thấy anh, cảm thấy thật yên tâm…….”
“Em gần đây hay gặp ác mộng, mơ thấy ba mẹ em.”
Tay của Nam Cung Nghiêu cứng đờ, trong bóng đêm, nét mặt của anh căng thẳng, có vẻ bất an.
“Nhưng mà…….. lúc đó em còn quá nhỏ, không nhớ rõ cha mẹ như thế nào………. hình như nhìn thấy có người nổ sung vào họ, sao đó ba mẹ ngã trước mặt em, cả người đầy máu………” Cảnh tượng đó quá đáng sợ, Nam Cung Vũ Nhi nhắm mắt lắc đầu, không dám nghĩ đến. “Là anh nhận nuôi em, anh biết ba mẹ em là ai không?”
Nam Cung Nghiêu tránh né ánh mắt của cô ta, có hơi mất tự nhiên. “Anh không biết…………. đừng nghĩ nữa, chỉ là mơ thôi, không phải sự thật.”
“Nhưng, nhưng………………. lỡ như giấc mơ em thấy là sự thật, có người giết ba mẹ em, em phải làm sao đây? Em nên điều tra, nên báo thù không?”
“Vũ Nhi!” Nam Cung Nghiêu giữ lấy vai cô ta. “Đó chỉ là giấc mơ, em không cần quá căng thẳng!”
“Thật sao? Có lẽ vậy……….” Nam Cung Vũ Nhi thở dài. Mấy năm qua, cô ta vẫn không biết ba mẹ mình là ai, cứ vậy mà sống tiếp. Cho đến hôm nay, cần gì phải truy cứu nữa.
Cô ta không nói gì, Nam Cung Nghiêu lại đầy tâm sự.
Anh nợ cô quá nhiều quá nhiều, sợ rằng lấy cả mạng mình ra để trả cũng không đủ, đây cũng chính là nguyên nhân anh tránh né cô! Nghe thấy điện thoại có tiếng bận, Uất Noãn tâm thẫn thờ, thất vọng cúp điện thoại, có lẽ mình đã thực sự quấy rầy anh rồi! Đang buồn bã, thì chuông cửa vang lên………
Không lẽ là anh sao?
Kích động vội xông qua đó mở cửa, nhưng không nhìn thấy người mình đang chờ đợi, mà là Ngũ Liên. Vẻ mặt buổn bã, nhưng vẫn khéo léo che giấu đi.
Ngay lúc đó dù rất thất vọng, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười. “Sao anh lại đến đây?”
“Em quăng tôi qua một bên, mặc kệ tôi sống hay chết, tôi đến tìm em tính sổ đó!” Ngũ Liên nghênhn ngang bước vào, chọc ghẹo. “Sao nào? Không phải người em muốn thấy, rất thất vọng sao? Có cần biểu hiện rõ ràng đến vậy không? Dù sao cũng phải để ý cảm nhận của tôi một chứ!”
“Không có!” Uất Noãn Tâm buồn rầu đóng cửa. “Muộn như vậy rồi, sao còn chưa ngủ?”
“Không phải đang đợi em sao?”
“………… Xin lỗi!”
“Tôi đùa thôi mà.” Nhìn thấy cô ủ rũ, anh xoa đầu cô. “Đừng có bày bộ mặt ỉu xìu đó nữa, tôi nhìn thấy rất khó chịu.”
“Ờ………….” Uất Noãn Tâm vẫn cúi đầu xuống, lê người đến ghế sofa.
“Sao em còn chưa ngủ? Giường đơn gối chiếc sao? Có cần tôi chịu uất ức một chút, ngủ với em một đêm không?”
“Cám ơn! Không cần anh chịu uất ức vậy đâu.”
“Cắt! Rõ ràng đang ghét bỏ tôi mà.”
Uất Noãn Tâm thực sự không còn sức để đấu võ mồm với anh, không nói tiếng nào liền nằm dài trên ghế sofa.
“Anh ta tối nay sao không ở đây?”
“Về nhà rồi!”
“Ở với tiểu tam sao? Không phải em vì lý do này mới bị đuổi ra ngoài chứ?”
“Không phải, anh ấy về nhà vì…………” Uất